Được hình thành, chứ không phải trình diễn: Khi căn tính là một quà tặng
Có một cô thiếu niên từng nói với người dạy giáo lý của mình rằng em đã xóa một bức ảnh tới ba lần. Không phải vì ảnh xấu, mà vì ảnh không nhận được đủ lượt thích. Mỗi lần xóa, em đều cảm thấy đau. “Không phải họ từ chối tấm hình,” em nói, “mà là họ từ chối chính con.” Câu nói ấy chạm đến một điều rất thật trong đời sống số hôm nay.
Mạng xã hội không chỉ là
nơi chia sẻ thông tin. Nó rất dễ trở thành nơi con người mang căn tính của mình
ra đặt trước ánh nhìn của người khác, rồi âm thầm chờ xem mình có được chấp nhận
hay không. Ở đó, căn tính dần dần bị biến thành một màn trình diễn. Người ta chọn
lọc những khoảnh khắc đẹp nhất, chỉnh sửa hình ảnh cho hoàn hảo hơn, cân nhắc kỹ
điều gì nên đăng và điều gì nên giấu. Dần dần, chính mình cũng bắt đầu đo lường
giá trị bản thân bằng phản hồi của người khác.
Khi đó, câu hỏi không còn
là
“điều này có thật với tôi
không?”,
mà là
“điều này có được đón nhận
không?”.
Trong một không gian như
thế, rất dễ nhầm lẫn giữa được nhìn thấy và được biết đến, giữa được tán thưởng
và được yêu thương. Người ta có thể được nhiều người theo dõi, nhưng lại không
được ai thật sự hiểu; có thể được chú ý, nhưng vẫn cô đơn.
Kitô giáo đề nghị một con
đường hoàn toàn khác. Người môn đệ không được mời gọi tạo ra căn tính của mình,
mà được mời gọi đón nhận căn tính ấy như một ân huệ. Con người không tự làm nên
chính mình; họ được tạo dựng. Họ không phải giành lấy phẩm giá; phẩm giá ấy đã
được ban cho họ.
Giáo lý Hội Thánh Công
giáo nói rất rõ rằng phẩm giá con người là điều vốn có, không thay đổi, không
tùy thuộc vào thành công, sự công nhận hay cái nhìn của người khác. Phẩm giá ấy
được ghi khắc nơi mỗi người ngay từ đầu, và được xác nhận cách đặc biệt trong
Bí tích Rửa tội.
Nhận ra căn tính là quà tặng
giải phóng người môn đệ khỏi một gánh nặng rất lớn. Nếu căn tính của mình đã được
ban cho, người ta không cần phải không ngừng chứng minh mình là ai. Nếu giá trị
của mình đã được xác nhận trong ánh nhìn của Thiên Chúa, người ta không cần phải
sống để được nhìn thấy. Nếu đã được yêu thương trước, người ta không cần phải
trình diễn để xứng đáng với tình yêu đó.
Sự hình thành Kitô giáo
diễn ra rất khác với trình diễn.
Nó không xảy ra trên sân
khấu, mà trong thinh lặng.
Nó không được đo bằng phản
hồi tức thì, mà bằng sự trung thành qua thời gian.
Nó không tạo ra một hình ảnh
trau chuốt, mà tạo ra một con người vững vàng.
Trình diễn thì ngược lại:
luôn đòi hỏi sự chú ý, luôn khiến con người lo lắng về ánh nhìn của người khác,
và biến mỗi bài đăng thành một phép thử, mỗi sự im lặng thành một thất bại, mỗi
so sánh thành một vết thương.
Không khó để hiểu vì sao
đời sống số, khi bị dẫn dắt bởi trình diễn, lại nhanh chóng trở nên mệt mỏi.
Con người phải liên tục cập nhật hình ảnh của mình, theo kịp nhịp độ, phản ứng
đúng lúc và giữ cho mình “có mặt”. Nhưng người môn đệ được mời gọi sống từ một
nhịp khác:
nhịp của ân sủng,
của lớn lên chậm rãi,
của cầu nguyện,
hoán cải,
vấp ngã
và được nâng dậy.
Khi căn tính được đặt
trong Đức Kitô, sự hiện diện trên mạng không còn là nơi để khẳng định mình, mà
trở thành nơi để sống thật.
Không cần hoàn hảo.
Không cần gây ấn tượng.
Chỉ cần nhất quán.
Và chính sự nhất quán âm
thầm ấy mới có sức giải phóng. Người đã được hình thành không cần phải trình diễn.
Người biết mình là ai không cần phải chứng minh điều đó trước thiên hạ.
Tải sách bản full tại đây.




