Suy tư Kitô giáo về vị thế của
con người trong vũ trụ luôn khởi đi từ giáo lý nền tảng về Imago Dei—niềm
tin xác tín rằng con người được tạo dựng theo “hình ảnh và họa ảnh của Thiên
Chúa” (St 1,26–27). Theo Scherz và Green, khái niệm này xác lập vị thế đặc biệt
của nhân loại trong trật tự tạo dựng, khi con người được mời gọi trở thành những
người quản gia của trái đất và bước vào một mối tương quan cộng tác độc nhất với
Đấng Tạo Hóa. Đồng thời, Imago Dei là nền tảng cho phẩm giá bất khả xâm
phạm của mỗi cá nhân, vượt lên trên mọi phân biệt về xã hội, văn hóa hay năng lực.[1]
Khác với các hệ thống nhân học thế
tục vốn thường quy chiếu giá trị con người vào năng lực hành vi hay đóng góp
kinh tế, nhân học Kitô giáo khẳng định phẩm giá này mang tính nội tại, bắt nguồn
từ chính hành vi sáng tạo của Thiên Chúa. Theo Sách Giáo lý của Hội Thánh Công
giáo, việc mang hình ảnh Thiên Chúa đồng nghĩa với việc con người được phú ban
lý trí, tự do và lương tâm, đồng thời có khả năng nhận biết chân lý và trao hiến
bản thân trong tình yêu (GLHTCG §§1701–1705).[2]
Trong truyền thống thần học, hình ảnh
Thiên Chúa không phải là một đặc tính tĩnh tại, mà là một thực tại năng động gắn
liền với trí tuệ và tính tương quan. Thần học gia Joseph Ratzinger nhấn mạnh rằng
Thiên Chúa mà con người phản chiếu chính là Logos—nguyên lý của lý trí và tình
yêu.[3] Do đó,
trí tuệ và tự do của con người không chỉ mang tính chức năng, mà là sự tham dự
hữu ý vào sự khôn ngoan sáng tạo của Thiên Chúa.
Tuy nhiên, trong bối cảnh trí tuệ
nhân tạo (AI) ngày càng tiệm cận con người ở các năng lực tính toán, giáo lý về
Imago Dei cần được đào sâu qua chiều kích của một “nhân học toàn vẹn” (anthropology
of wholeness). Như Dan Lioy chỉ ra, trong truyền thống Kinh Thánh, con người
không chỉ “có” một linh hồn mà “là” một linh hồn sống động (nephesh)—một
hữu thể thống nhất giữa thân xác và tinh thần. Cách hiểu này bác bỏ mọi hình thức
nhị nguyên tách biệt vật chất khỏi tâm linh, đồng thời cho thấy sự khác biệt
căn bản với AI, vốn là một thực thể vô xác (incorporeal) và thiếu vắng sự
thống nhất bản thể gắn liền với “hơi thở sự sống” (ruach).[4]
Từ nền tảng này, lập luận của
Marius Dorobantu trở nên rõ ràng hơn: hình ảnh Thiên Chúa không thể bị giản lược
vào các đặc tính như trí năng, nhưng hệ tại ở vị thế của con người như một chủ
thể có khả năng bước vào tương quan giao ước với Thiên Chúa. Chính vì vậy, phẩm
giá Imago Dei không chỉ là một thuộc tính, mà là một ân ban mang tính
tương quan, đặt con người trong một vị thế bản thể mà không một tiến bộ kỹ thuật
nào có thể thay thế.[5]
Góc nhìn này mang lại một ý nghĩa
thần học sâu sắc cho hoạt động khoa học và công nghệ. Thay vì nhìn nhận kỹ thuật
như một sự “nổi loạn” chống lại tự nhiên, Kitô giáo xem sự sáng tạo công nghệ
như một món quà được Thiên Chúa trao ban (Laudato Si – LS),[6] đồng
thời một phần của ơn gọi quản lý (stewardship).[7]
Văn kiện Antiqua et Nova khẳng định rằng khi con người sử dụng trí tuệ để
định hình thế giới, họ đang thực thi sứ mệnh cộng tác với Thiên Chúa trong việc
chăm sóc công trình tạo dựng (AEN §§1–2). Theo nghĩa này, những đổi mới công
nghệ—từ bánh xe cho đến trí tuệ nhân tạo—có thể được hiểu là sự triển nở của những
hạt giống sáng tạo mà Thiên Chúa đã gieo vãi nơi bản tính con người. Đức Giáo
hoàng Lêô XIV nhận định rằng “sự đổi mới công nghệ có thể là một hình thức tham
dự vào công trình sáng tạo của Thiên Chúa.”[8]
Tuy nhiên, chính giáo lý Imago
Dei cũng thiết lập một “ngưỡng đạo đức” bất khả xâm phạm trước sự bành trướng
của chủ nghĩa kỹ trị. Vì phẩm giá con người có trước và vượt lên trên mọi hệ thống
do con người tạo ra, nên không một công nghệ nào được phép giản lược con người
thành một đối tượng tính toán hay một “điểm dữ liệu” (data point) trong
các quá trình tối ưu hóa. Antiqua et Nova (§34) cũng khẳng định: “Giá trị
của một con người không phụ thuộc vào việc sở hữu các kỹ năng cụ thể, những
thành tựu về nhận thức và công nghệ, hay sự thành công cá nhân, mà dựa trên phẩm
giá vốn có của người đó, được bắt nguồn từ việc được tạo dựng theo hình ảnh của
Thiên Chúa.” Thách đố này trở nên rực cháy trong thời đại trí tuệ nhân tạo. Các
hạ tầng kỹ thuật số hiện đại có xu hướng số hóa mọi khía cạnh của kinh nghiệm
nhân sinh—từ cảm xúc, sở thích đến các tương tác xã hội—rồi chuyển hóa chúng
thành các mô hình thống kê. Nguy cơ tiềm tàng ở đây là sự ra đời của một “chủ
nghĩa giản lược kỹ thuật số”, nơi căn tính con người bị đồng nhất với các mẫu dữ
liệu hành vi.[9]
Nhân học Kitô giáo kiên quyết chống
lại sự giản lược này bằng cách khẳng định chiều sâu vô hạn của đời sống nội
tâm. Trí tuệ con người khác biệt căn bản với trí tuệ máy móc ở tính ý hướng (intentionality),
trách nhiệm luân lý và khả năng thấu cảm dựa trên kinh nghiệm thân xác—những
chiều kích mà các thuật toán, dù tinh vi đến đâu, cũng chỉ có thể mô phỏng chứ
không thể sở hữu.[10]
Như văn kiện Antiqua et Nova đã phân định, AI vận hành dựa trên việc nhận
diện mẫu dữ liệu quy mô lớn, trong khi tư duy con người vận hành dựa trên sự hiểu
biết có ý thức về ý nghĩa (AEN §§8–12). AI mãi mãi là sản phẩm của trí tuệ con
người, một công cụ hỗ trợ chứ không bao giờ có thể là một thực thể thay thế cho
chủ thể mang hình ảnh Thiên Chúa.
Kết luận lại, trong lăng kính của chủ nghĩa nhân văn kỹ thuật số Kitô giáo, sự phát triển công nghệ phải luôn trung thành với mục tiêu phục vụ sự phát triển toàn diện của nhân vị. Nếu chúng ta bắt đầu định nghĩa trí tuệ và giá trị con người dựa trên tiêu chí hiệu quả tính toán của máy móc, chúng ta đang phản bội lại hình ảnh thần linh nơi chính mình. Bảo vệ phẩm giá con người trong thời đại số chính là bảo vệ sự thật rằng con người luôn “lớn hơn” những gì máy móc có thể đo lường và tính toán.
[1] Scherz &
Green, Reclaiming Human Agency in the Age of Artificial
Intelligence, 14-15.
[2] Giáo Lý Hội
Thánh Công Giáo, https://augustino.net/giao-ly-cong-giao.
[3] Joseph Ratzinger, ‘In
the Beginning…’: A Catholic Understanding of the Story of Creation and the Fall
(Grand Rapids, MI: Eerdmans, 1995).
[4] Dan Lioy, “Embodied Souls: Exploring Human Personhood in the Age of AI,” Verba Vitae 2, no. 1 (2025): 31–62, https://verba-vitae.org/index.php/vvj/article/view/36.
[5] Marius Dorobantu, “Imago Dei in the Age of Artificial Intelligence: Challenges and Opportunities for a Science-Engaged Theology,” Christian Perspectives on Science and Technology, New Series 1 (2022): 175–196, https://doi.org/10.58913/KWUU3009.
[6] ĐGH Phanxicô, Laudato
Si’ (On Care for Our Common Home), encyclical letter (Vatican City:
Libreria Editrice Vaticana, 2015), §102.
[7] Graham J. Jenkins,
“Transhumanism and Catholic Social Teaching,” Religions 16 (2025): 971, https://doi.org/10.3390/rel16080971.
[8] Lêô XIV, “Message to
the Participants in the Builders AI Forum,” November 6, 2025, https://www.unigre.it/en/events-and-communication/communication/news-and-press-releases/message-from-pope-leo-to-participants-at-the-builders-ai-forum/
[9] Ossewaarde-Lowtoo,
“Integral Human Development in the Digital Age.”
[10] Scherz &
Green, Reclaiming Human Agency in the Age of Artificial
Intelligence.




