Hiện diện số: Một kinh nghiệm rất
thật
Trong thời đại hôm nay, sự hiện
diện qua trung gian diễn ra mỗi ngày, dưới những hình thức rất quen thuộc.
Một
chuỗi Mân Côi trực tuyến quy tụ người ở nhiều châu lục.
Một
nhóm cầu nguyện online nâng đỡ người đang khủng hoảng.
Một
dòng tin nhắn mục vụ đúng lúc xoa dịu người đang lo âu.
Văn kiện Hướng tới sự
hiện diện tròn đầy kể lại một khoảnh khắc rất đặc biệt trong những ngày đầu
đại dịch Covid-19: Quảng trường Thánh Phêrô trống rỗng, nhưng lại đầy sự hiện
diện. Qua truyền hình và livestream, Đức Giáo hoàng Phanxicô đã dẫn dắt một
kinh nghiệm cầu nguyện toàn cầu. Trong lúc hàng triệu người bị cách ly và cô
đơn, họ lại cảm thấy được kết nối sâu sắc với nhau và với vị kế nhiệm thánh
Phêrô.
Khoảnh khắc ấy cho thấy:
hiện diện không chỉ là
chuyện ở cùng một nơi,
mà là chuyện ở cùng một
nhịp,
cùng một mối quan tâm,
cùng một lời cầu nguyện.
Sự hiện diện số, dù được
trung gian hóa bởi công nghệ, vẫn có thể tham dự vào động lực Nhập Thể của truyền
thông Kitô giáo: Thiên Chúa tiếp tục đến gần con người qua dấu chỉ, lời nói
và cử chỉ.
Và con người, đến lượt
mình, được mời gọi bắt chước chuyển động ấy trong chính đời sống mình.
Vấn đề, vì thế, không phải
là: “Hiện diện số có thật hay không?”
Mà là: “Ta hiện diện
như thế nào?”
Ta hiện diện như một người
đang lướt qua?
Hay như một người thật sự
dừng lại?
Ta có mặt để tiêu thụ?
Hay để trao ban?
Hiện diện như một quà tặng: Khi sự
chú tâm trở thành một hành vi yêu thương
Trong đời sống thường ngày, không
khó để nhận ra điều này: được ai đó ở lại với mình, thật sự lắng nghe mình, thường
quý hơn rất nhiều so với việc được cho lời khuyên hay giải pháp.
Một người bạn ngồi yên
bên cạnh khi ta buồn.
Một người cha gác điện
thoại xuống để nghe con nói.
Một người mục tử dành thời
gian cho một cuộc trò chuyện tưởng như rất nhỏ.
Những khoảnh khắc ấy
không ồn ào. Nhưng chúng để lại dấu ấn rất sâu, bởi vì trong đó, ta cảm nhận được
một điều rất căn bản: “Tôi quan trọng đối với bạn.”
Đó chính là ý nghĩa sâu
xa của việc hiện diện.
Hiện diện không đơn thuần
là có mặt hay đang trực tuyến. Hiện diện là trao ban sự chú tâm, và sự chú tâm ấy
luôn có giá của nó: giá của thời gian, của năng lượng, của việc tạm gác lại những
bận tâm khác.
Văn kiện Hướng tới sự
hiện diện tròn đầy nói rất rõ: hiện diện không chỉ là được kết nối, mà là sẵn
sàng, lắng nghe, và tham dự cách chân thành (số 77). Khi thiếu những yếu tố ấy,
sự kết nối chỉ còn là kỹ thuật, chứ chưa phải là mối quan hệ.
Đức
Giêsu là mẫu gương rõ ràng nhất cho kiểu hiện diện này.
Tin Mừng kể lại rằng Người
thường dừng lại. Dừng lại để lắng nghe tiếng kêu của người phụ nữ bị băng huyết
(x. Mc 5,30–34). Dừng lại để nhìn lên và gọi tên Da-kêu (x. Lc 19,1–10). Dừng lại
trước những con người mà xã hội lúc đó thường lướt qua.
Sự hiện diện của Người chữa
lành không phải vì Người nói nhiều, mà vì Người ở trọn vẹn với người đối diện.
Ánh nhìn của Người không vội vàng. Sự chú tâm của Người không bị chia cắt.
Chính kiểu hiện diện ấy
làm cho con người cảm thấy được nhìn thấy, được biết đến, và được yêu thương—cho
dù là một người bị phong hủi hay là một người tội lỗi.
Đối với người Kitô hữu,
hiện diện không phải là một kỹ năng giao tiếp đơn thuần. Đó là một hành vi
thiêng liêng. Một cách tham dự vào tình yêu tự hiến của Thiên Chúa.
Tông huấn Evangelii
Gaudium nhắc một nguyên tắc rất quan trọng: “Thời gian thì quan trọng
hơn không gian” (số 222). Nghĩa là tình yêu không được đo bằng tầm ảnh hưởng
hay độ bao phủ, mà bằng khả năng ở lại, kiên nhẫn, và để cho điều tốt lớn lên
theo tiến trình của nó.
Trong thế giới số, nguyên
tắc này mang một ý nghĩa rất cụ thể.
Ta có thể tiếp cận rất
nhiều người cùng lúc, nhưng lại không thật sự hiện diện với ai.
Ta có thể phản hồi rất
nhanh, nhưng lại thiếu chiều sâu.
Ta có thể “thả tim”,
nhưng không thật sự chạm đến trái tim.
Ta có thể kết bạn, nhưng
không thực sự bước vào một mối tương
quan.
Sống “hiện diện chân
tình” trên mạng, vì thế, không có nghĩa là phải online nhiều hơn. Trái lại, nó
thường đòi hỏi ta online có chọn lọc hơn. Chọn những khoảnh khắc để thật sự ở lại,
thay vì luôn lướt qua.
Trong không gian số, sự
hiện diện có thể trở thành một hình thức bác ái.
Một lời bình luận tử tế
dưới một bài đăng đầy tổn thương.
Một biểu tượng cầu nguyện
gửi đi với lòng chân thành.
Một phản hồi chậm nhưng
được suy nghĩ kỹ, thay vì một phản ứng tức thì.
Một lời góp ý mang tính
xây dựng thay vì chỉ trích nặng nề.
Những cử chỉ ấy rất nhỏ.
Nhưng đối với người đang cảm thấy bị bỏ quên, chúng có thể mang ý nghĩa rất lớn.
Chúng nói lên rằng: “Bạn không vô hình.”
Văn kiện Hướng tới sự
hiện diện tròn đầy khẳng định rằng sống hiện diện có nghĩa không rút lui
vào cô lập, mà là xây dựng một “văn hóa gặp gỡ” (số 19). Nghĩa là dùng chính
các phương tiện số để đồng hành, khích lệ, và chia sẻ niềm vui cũng như nỗi buồn
của người khác.
Hiện diện như thế không
đòi hỏi ta phải có câu trả lời cho mọi vấn đề. Nhiều khi, điều người khác cần
không phải là giải pháp, mà là một người chịu ở lại với họ trong lúc khó khăn.
Trong một thế giới mà sự
chú ý bị phân mảnh và bị mua bán, việc trao ban sự chú tâm trở thành một hành
vi đi ngược dòng. Nó không mang lại nhiều lợi ích tức thì. Nó không tạo ra nhiều
tương tác. Nhưng nó phản chiếu rất rõ cách Thiên Chúa yêu thương: chậm rãi,
kiên nhẫn, và không điều kiện.
Hiện diện chân tình, vì
thế, không phải là điều thêm thắt cho đời sống đức tin. Nó là một trong những
cách rất cụ thể để sống đức tin, ngay giữa những dòng tin, màn hình và cuộc trò
chuyện tưởng chừng rất đời thường.
Tải sách bản full tại đây.

No comments:
Post a Comment