Sống bén rễ trong Đức Kitô là điều cần thiết, nhưng chưa đủ. Người môn đệ không chỉ cần một điểm tựa bên trong; họ còn cần được uốn nắn. Thánh Phaolô viết rằng Thiên Chúa kêu gọi chúng ta “nên đồng hình đồng dạng với Con của Người” (Rm 8,29).
Câu nói ấy không nói về một
khoảnh khắc bừng sáng, mà nói về một tiến trình dài, trong đó trái tim con người
dần dần mang lấy hình dạng của trái tim Đức Kitô:
khiêm nhường hơn,
kiên nhẫn hơn,
biết xót thương hơn
và trung thành với sự thật
hơn.
Tiến trình ấy không dừng
lại khi ta bước vào thế giới số.
Chỉ cần dành ít phút đọc
phần bình luận dưới một bài viết gây tranh cãi, ta sẽ thấy điều này rất rõ. Những
lời châm biếm xuất hiện nhanh, mỉa mai trở thành ngôn ngữ quen thuộc, và sự tàn
nhẫn dễ dàng được ngụy trang dưới hình thức hài hước. Con người bị rút gọn
thành nhãn dán, thành đối tượng để tấn công, thay vì được nhìn như một người có
khuôn mặt, câu chuyện và những mong manh riêng.
Màn hình tạo ra khoảng
cách;
khoảng cách làm mờ cảm
giác;
và khi cảm giác mờ đi, sự
tôn trọng cũng dễ dàng biến mất.
Điều đáng sợ là nhiều khi
ta không chủ ý trở nên cay nghiệt; ta chỉ phản ứng. Ta phản ứng trước một ý kiến
trái chiều, trước điều khiến ta khó chịu, trước cảm xúc đang bốc lên. Trong môi
trường số, phản ứng nhanh thường được khen thưởng, còn sự chậm rãi thì bị bỏ
quên. Nhưng khuôn mẫu của Đức Kitô thì khác. Người không né tránh sự thật,
nhưng luôn nói sự thật trong yêu thương; không im lặng trước bất công, nhưng
cũng không để mình bị cuốn vào vòng xoáy thù hằn. Khi bị xúc phạm, Người không
trở thành bản sao của sự xúc phạm; khi bị hiểu lầm, Người không vội vã tự biện
hộ bằng mọi giá.
Được uốn nắn theo khuôn mẫu
của Đức Kitô là học tư thế của Người:
biết đứng vững trong sự
thật mà không đánh mất lòng xót thương,
biết nói điều cần nói mà
không để cơn giận điều khiển lời mình.
Điều này đặc biệt khó
trong không gian số, nơi mọi thứ diễn ra rất nhanh, nơi lời nói bị tách khỏi
ánh mắt và giọng nói, và nơi hậu quả của một câu chữ thường không hiện ra ngay
lập tức. Thế nhưng, chính ở đây, đời sống môn đệ được thử thách một cách rất cụ
thể.
Tông huấn Evangelii
Gaudium nhắc rằng làm môn đệ có nghĩa là luôn sẵn sàng mang tình yêu của Đức
Giêsu đến cho người khác,
“điều này có thể xảy ra bất
ngờ và ở bất cứ đâu” (số 127).
Ngày nay, “bất cứ đâu” ấy
bao gồm cả các nhóm chat, phần bình luận, những dòng trạng thái và những cuộc
tranh luận trực tuyến. Những nơi ấy không chỉ là nền tảng để bày tỏ ý kiến, mà
là những không gian gặp gỡ, nơi mỗi lời nói đều có khả năng xây dựng hoặc làm sứt
mẻ một mối liên hệ.
Sống “đúng khuôn” trong
thế giới số, vì thế, không phải là lúc nào cũng nói nhiều hơn, mạnh hơn hay sắc
bén hơn. Đôi khi, đó là
biết không nói,
hoặc nói ít hơn,
hoặc nói khác đi.
Đó là học cách không để
mình bị lôi vào mọi cuộc tranh cãi, và không coi việc “thắng” một cuộc đối thoại
là mục tiêu.
Đức Giêsu đã đưa ra một dấu
chỉ rất đơn giản để nhận biết môn đệ của Người:
“Căn cứ vào điều này mà mọi
người nhận biết anh em là môn đệ Thầy: là anh em yêu thương nhau” (Ga 13,35).
Trong thế giới số, yêu
thương không luôn thể hiện bằng những hành động lớn lao; nó thường được thể hiện
qua những lựa chọn rất nhỏ. Đó có thể là chọn dùng ngôn ngữ tôn trọng thay vì mỉa
mai, chọn lắng nghe thay vì cắt ngang, chọn bất đồng cách đàng hoàng thay vì hạ
thấp người khác, hoặc chọn im lặng khi lời nói có nguy cơ làm tổn thương hơn là
chữa lành. Những lựa chọn ấy hiếm khi gây chú ý và không tạo ra nhiều lượt
thích, nhưng chính chúng âm thầm uốn nắn con người ta và làm chứng cho một cách
sống khác.
Thay vì chỉ hoạt động như
những cá nhân riêng lẻ, liên tục tạo nội dung, tiêu thụ nội dung và phản ứng với
nội dung, người môn đệ được mời gọi góp phần kiến tạo và định hình chính không
gian số mà mình bước vào. Không gian ấy có thể trở thành nơi đối đầu hoặc nơi đối
thoại, nơi phân cực hoặc nơi hiệp thông.
Văn kiện Hướng tới sự
hiện diện tròn đầy mời gọi các Kitô hữu cùng nhau tạo nên những không gian
trực tuyến được xây dựng trên sự tin cậy và tôn trọng lẫn nhau, nơi con người
không bị rút gọn thành ý kiến hay nhãn mác, mà được nhìn nhận trong trọn vẹn phẩm
giá của họ (số 23). Điều này không có nghĩa là xóa bỏ khác biệt, mà là không để
khác biệt phá vỡ nhân tính.
Được uốn nắn theo khuôn mẫu
của Đức Kitô, sau cùng, là để cho cách Người hiện diện trở thành cách ta hiện
diện: không phải như một kẻ phản ứng liên hồi, mà như một người mang theo sự thật,
sự điềm tĩnh và lòng thương xót vào giữa những dòng chảy hỗn độn.
Tải sách bản full tại đây.

No comments:
Post a Comment