Không hoàn hảo, nhưng trung
thành: Sống nhịp chậm của Thiên Chúa trong một thế giới nhanh
Sống “đúng khuôn” trong thời đại
số không có nghĩa là luôn nói đúng, luôn phản ứng chuẩn, hay luôn hiện diện một
cách gương mẫu. Người môn đệ không được mời gọi trở thành phiên bản hoàn hảo của
chính mình trên mạng, mà là một con người trung thành. Sự trung thành ấy không
đo bằng số lần mình nói đúng, mà bằng việc mình còn ở lại hay không, còn để cho
Đức Kitô uốn nắn hay không.
Việc hình thành Kitô giáo
luôn diễn ra chậm. Nó cần thời gian, cần những tiến trình lặp đi lặp lại của cầu
nguyện, vấp ngã, ăn năn, được tha thứ và bắt đầu lại.
Không có con đường tắt
cho đời sống nội tâm,
cũng không có bản cập nhật
tức thì cho sự trưởng thành thiêng liêng.
Trong khi đó, mạng xã hội
lại sống bằng tốc độ, phản ứng và sự hiện diện liên tục. Nó khen thưởng cái mới,
cái nhanh, cái gây chú ý, và dễ làm con người tưởng rằng giá trị của mình phụ
thuộc vào việc mình có “theo kịp” hay không.
Trong bối cảnh ấy, sống
“đúng khuôn” là chấp nhận đi chậm hơn. Không phải vì mình lạc hậu, mà vì mình
trung thành với một nhịp sống khác—nhịp sống của Thiên Chúa. Đó là nhịp của sự
kiên nhẫn, của âm thầm, của gieo hạt và chờ đợi. Thiên Chúa không vội vàng. Người
làm việc từ bên trong, uốn nắn dần dần, và để cho sự sống lớn lên theo mùa của
nó.
Khi để nhịp chậm ấy dẫn dắt
đời sống số, người môn đệ không còn bị thôi thúc phải phản ứng với mọi thứ, phải
lên tiếng về mọi chuyện, hay phải chứng minh mình là ai. Họ có thể chọn im lặng,
chọn chờ đợi, chọn không tham gia vào những vòng xoáy gây chia rẽ. Không phải
vì họ thờ ơ, mà vì họ đã chọn một trung tâm khác.
Tông huấn Evangelii
Gaudium nhắc rằng các Kitô hữu được mời gọi làm chứng cho một cách sống
chung luôn mới, trung thành với Tin Mừng (x. số 92). Lời mời gọi ấy không chỉ
vang lên trong gia đình, nơi làm việc hay ngoài xã hội, mà vang lên rất rõ
trong quảng trường số—nơi con người hôm nay gặp gỡ, tranh luận và định hình
cách nhìn thế giới.
Không gian mạng không nằm
ngoài đời sống môn đệ. Trái lại, nó đã trở thành một trong những nơi chính yếu
mà đời sống môn đệ được sống, được thử thách và được làm chứng. Ở đó, từng bài
đăng, từng bình luận, từng quyết định chia sẻ hay không chia sẻ đều có thể trở
thành một hành vi hiệp thông hoặc một hành vi phân rẽ. Không phải lúc nào người
ta cũng thấy được hệ quả, nhưng điều đó không làm cho hành vi ấy trở nên nhỏ
bé.
Sống “đúng khuôn” không
có nghĩa là rút lui khỏi thế giới số.
Nó có nghĩa là bước vào
đó với một trái tim đã được uốn nắn,
không để mình bị dẫn dắt
bởi phẫn nộ,
so sánh hay khát khao được
chú ý,
nhưng để cho sự thật,
lòng xót thương và sự trung thành định hướng từng bước nhỏ.
Khi căn tính được bén rễ
trong Đức Kitô, sự hiện diện trên mạng của người môn đệ trở thành hơn cả sự tự
biểu đạt. Nó trở thành chứng tá. Không phải chứng tá ồn ào, không phải chứng tá
hoàn hảo, mà là chứng tá của một con người đang được uốn nắn: một lời nói được
chọn cẩn thận, một sự im lặng đúng lúc, một quyết định không hùa theo sự tàn nhẫn,
một cách ở lại với sự thật khi dễ dàng nhất là chạy theo đám đông.
Những điều ấy không được
đo bằng lượt thích hay mức độ lan truyền. Nhưng chúng được ghi khắc trong tiến
trình hình thành con người. Và chính trong tiến trình chậm chạp nhưng trung
thành ấy, đời sống môn đệ trở nên thật.
Phúc cho người sống căn
tính môn đệ Đức Kitô—không phải vì họ làm mọi thứ đúng, mà vì họ ở lại:
ở lại trong Đức Kitô,
ở lại trong Giáo Hội,
và ở lại trung thành,
ngay cả khi thế giới
chung quanh luôn hối thúc phải nhanh hơn, lớn tiếng hơn và nổi bật hơn.
Tải sách bản full tại đây.

No comments:
Post a Comment