Chất lượng của sự hiện diện: Khi
chiều sâu
quan trọng hơn thời lượng
Trong thế giới số, người ta rất dễ
nhầm lẫn giữa có mặt nhiều và hiện diện thật.
Có người đăng bài mỗi
ngày, thậm chí nhiều lần trong ngày.
Có người luôn phản hồi rất
nhanh, luôn “bắt sóng” mọi câu chuyện.
Có người hiếm khi rời khỏi
màn hình, luôn ở trong trạng thái kết nối.
Nhưng sự hiện diện, theo
nghĩa Kitô giáo, không được đo bằng số giờ online, cũng không được đo bằng số lần
xuất hiện.
Một thống kê cho biết rằng
chỉ riêng trong năm 2024, nhân loại đã dành tổng cộng hơn năm trăm triệu năm
trên mạng xã hội. Ở nhiều quốc gia, thời gian sử dụng mỗi ngày vượt quá ba tiếng.
Những con số này gây choáng, nhưng chúng không nói gì về chất lượng của sự hiện
diện trong những giờ phút ấy.
Ta có thể dành rất nhiều
thời gian trên mạng, nhưng lại hiếm khi ở lại đủ lâu với một con người cụ thể.
Ta có thể tương tác rất nhiều, nhưng lại thiếu những cuộc gặp gỡ thật sự chạm đến
chiều sâu.
Chính vì thế, “hiện diện
chân tình” không có nghĩa là luôn luôn kết nối. Trái lại, nó thường đòi hỏi khả
năng biết dừng lại.
Biết khi nào nên đăng nhập.
Biết khi nào nên thoát
ra.
Biết khi nào cần lên tiếng.
Và biết khi nào cần im lặng.
Đức Giáo hoàng Bênêđictô
XVI từng nói một điều rất ngược với trực giác của thời đại: thinh lặng không phải
là sự vắng mặt của truyền thông, mà là một phần thiết yếu của truyền thông.
Không có thinh lặng, lời nói mất chiều sâu; hình ảnh mất ý nghĩa; đối thoại trở
nên hời hợt (Sứ điệp Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội, 2012).
Trong một thế giới ngập
tràn tiếng ồn, hình ảnh và thông tin, thinh lặng trở thành điều kiện cho sự
phân định. Chỉ trong thinh lặng, con người mới có thể kết nối các biến cố, cân
nhắc thông điệp, và nhận ra điều gì là quan trọng, điều gì chỉ là thoáng qua.
Nếu không có những khoảng
dừng này, sự hiện diện trên mạng rất dễ trở thành phản xạ, thay vì là một lựa
chọn có ý thức. Ta phản ứng trước khi kịp hiểu. Ta chia sẻ trước khi kịp suy
nghĩ. Ta nói trước khi kịp lắng nghe.
Sống “hiện diện chân
tình” mời gọi ta đặt lại nhịp sống.
Không phải mọi lời nhắn đều
cần phản hồi ngay.
Không phải mọi tranh luận
đều cần tham gia.
Không phải mọi dòng tin đều
cần được đọc qua.
Những quyết định này
không làm ta kém quan tâm hơn. Trái lại, chúng giúp ta quan tâm sâu hơn. Khi sự
chú ý không bị phân mảnh, ta có thể thật sự lắng nghe. Khi tâm trí không bị kéo
căng, ta có thể phân định tốt hơn.
Thánh vịnh gia cầu nguyện:
“Hãy lặng yên và biết rằng Ta là Thiên Chúa” (Tv 46,10). Câu này không
chỉ dành cho đời sống cầu nguyện cá nhân. Nó cũng là một nguyên tắc cho đời sống
truyền thông.
Chỉ khi biết lặng yên, ta
mới biết mình là ai.
Chỉ khi biết lặng yên, ta
mới biết điều gì đáng nói.
Và chỉ khi biết lặng yên,
sự hiện diện của ta mới không bị cuốn đi bởi nhịp độ của đám đông.
Hiện diện chân tình, vì
thế, luôn bắt đầu từ một đời sống nội tâm được gìn giữ. Một đời sống biết nghỉ
ngơi. Biết cầu nguyện. Biết để cho Lời Chúa chạm đến trước khi để cho dòng tin
chạm đến.
Từ nơi nội tâm ấy, sự hiện
diện trên mạng mới có thể trở nên chậm rãi, chọn lọc và có chiều sâu. Không phải
để rút lui khỏi thế giới, mà để hiện diện trong thế giới ấy với một nhịp khác—nhịp
không bị thúc ép bởi thuật toán, mà được dẫn dắt bởi sự khôn ngoan.
Tải sách bản full tại đây.

No comments:
Post a Comment