Saturday, September 25, 2021
Algorithms – Androrithms – Deorithms
In the modern world, human beings have developed new “rhythms” in the way we act, see ourselves, and interact with the people around us. A great part of our daily life now is influenced by digital technology, particularly computer algorithms. With ever increasing prevalence of digital technology in human life, the futurist Gerd Leonhard has responded to this new reality by introducing the neologism “androrithms” to call attention to the uniqueness and value of being human with our own ways and idiosyncrasies. As Christians, however, we need to highlight not only “androrithms” but “Deorithms” – the “rhythms” or the “ways” of God – which are eternal and profound, and serve as the principle against which other “rhythms” are to be created and evaluated.
ALGORITHMS
Algorithms is a mathematical process to solve a problem using a finite number of steps. In the world of computers, an algorithm is the set of instructions that defines not just what needs to be done but how to do it. In modern life, internet users encounter the prevalence of algorithms in our life especially when we use social media. Algorithms written by software engineers determine what posts are delivered to us when we access our account. They determine the advertisements that we will see when we go online. They determine what videos to suggest to us when we access YouTube, what merchandise to introduce to us when we go on Amazon, what movies we might want to watch when we log in to Netflix. These actions taken by algorithms are results of information that are collected about us whenever we access the internet to send email, to post photos and statuses on our social media account, to buy things online, to comment on a friend’s or a stranger’s post, etc. In many ways, our modern life and our everyday choices are increasingly being influenced and nudged by the computer algorithms which have permeated our digital culture.
ANDRORITHMS
This is a neologism coined by the futurist Gerd Leonhard to “describe what really matters for most of us: human ‘rhythms’ not machine rhythms i.e. algorithms.” According to Leonhard, “A super-computer can win in chess or GO but can currently not talk to a 2-year old. A person that meets me in a hallway somewhere needs an average of 1.4 seconds to gain some kind of basic understanding about me, even without speaking – a computer still does not really understand my values and feelings after it has ingested my entire browsing and social network history of the past 7 years (an estimated 200 Million data points). Androrithms include human traits such as empathy, compassion, creativity, story-telling and soon to be relicts such as mystery, serendipity, mistakes and secrets. ‘Computers are stupid – they only provide answers’ (Picasso). Computers are for answers, humans are for questions (Kevin Kelly). As I like to say: for every amazing algorithm we need to strengthen our already existing androrithm. Every technological advancement impacts on how we interact as humans, and in many future cases we will need to safeguard, hedge or kind of ‘national-parkize’ those human idiosyncrasies so that they are not diminished or even eradicated by the tendency of technology to present itself as a solution to everything. (A great example would be how people are increasingly looking towards technology to solve social challenges: political activism on Facebook (press Like rather than making sure the right people get voted), or on increasing security and digital surveillance to ‘solve’ terrorism).”[1]
DEORITHMS
Taking a cue from Leonhard, I would like to introduce the neologism “Deorithms” to refer to the “processes” of God, whose presence and inspiration are found in the Holy Spirit in our midst. We are called to be keenly aware of the “Deorithms” as we go about critically reflecting on various matters in our lives and discerning the individual and communal choices, both big and small, that we make each day. Deorithms cannot be found in mathematical formulas (algorithms) or in human neurological proccesses (androrithms). Rather, Deorithm is found in the creative breath of the Holy Spirit that gives life to the world, animating the human body and soul as well as the entire creation. Deorithm is found in the unquenchable fire of the Holy Spirit that impels each person to live out and advocate for the ideals of justice, peace, and harmony in the world. Deorithm is found in the gentle breeze of the Holy Spirit reminding us that love, mercy, compassion and forgiveness must be spread to all corners of the world, to every nook and cranny, and to every recess where the transformative wind of the Holy Spirit might blow. Deorithm is also found in the profound wisdom of the Holy Spirit that guides us towards words and actions that promote integral human development, mutual respect, dialogue, the common good, solidarity and unity. Indeed our modern life cannot avoid the presence of algorithms and artificial intelligence. Nonetheless, it is important that our finite algorithms and androrithms are in harmony with the eternal Deorithms (the ways of God), so that we are able to sustain and flourish in our trifold relations with God, with fellow human beings and with creation in our Common Home.
Anthony Le Duc, SVD
September 29, 2021
Monday, September 13, 2021
Creating a Post-Pandemic World
I have recently finished editing a Vietnamese volume entitled “Pastoral Directions Post Covid-19 Pandemic: Lessons from the Signs of the Times.” When I made an announcement about this publication on my social media page, some people raised the question of whether we were in a position to speak about the post-pandemic context. After all, despite many vaccination efforts around the world, with the delta variant of the coronavirus, and other recently discovered ones that might wreak great havoc, many countries have been experiencing new waves of the pandemic with high rates of infection. In Thailand where I am serving, we are still very much in the midst of the fourth wave, which began around the end of 2020 and does not show any signs of going away anytime soon. Since the last month, we have been experiencing new daily cases in the tens of thousands, putting the total rate of infection in Thailand well over one million at this time. Vietnam, where most of the printed books will be distributed, is going through its most devastating wave since the pandemic began. Large cities like Saigon and Hanoi have been undergoing strict lockdowns. Whereas in 2020, Vietnam was praised by the world for its effective effort to keep Covid-19 at very low numbers, it is now seeing daily infections also well over 10,000 and hundreds of deaths each day.
Needless to say, the “post-pandemic” reality which the authors in the book discussed is yet to be seen, and in some cases, seems far off in the future. Many of the authors highlighted this uncertainty in their articles. However, as the world continues to deal with the pandemic and wrestles with the virus, I think it might be important for us to reflect on the word “post-pandemic”. In reality, the coronavirus that causes Covid-19 is not a new virus, but part of a large family of viruses that causes various health problems, including the common cold. The consequences brought about by sars-cov-2, however, have been much more severe, and for millions of people around the world, have proven to be deadly.
As we can expect the coronavirus to continue to be with us in various forms in the future, there is also a possibility that Covid-19 will never entirely go away, as new variants come into existence that might render past vaccines ineffective. I am not a medical expert, so I won’t make conjectures about when and how Covid-19 will become a part of the human past. There are scientists whose job would be to make these assessments.
What I am concerned with is whether we can think of a “post-pandemic world” despite the ongoing presence of sars-cov-2 and Covid-19 in our midst. In this regard, I think there is hope for us to think of this possibility. More importantly, there is something that each of us can do to hasten the coming of a post-pandemic world.
The first thing that each one of us can do on a practical level to hasten the arrival of the post-pandemic world is to comply with expert recommendations in how to deal with the crisis. Unfortunately, what seems simple on the surface has become extremely controversial and polarizing in many countries. Heading towards two years into the pandemic, we still cannot agree on whether or not to wear masks, to get vaccinated, or to minimize large group gatherings that put one at risk for spreading the virus. What should be purely public health responses to the crisis have become issues related to political ideology, economic efficiency, human and religious rights, and so on. When these very complex factors are involved simultaneously, we can expect tremendous difficulty in the process of arriving to any general consensus.
How then can we practically hasten the coming of the post-pandemic world? We can do so by choosing to take a stance of solidarity with one another in the common suffering that the entire humanity is going through. It is almost certain that there is no nook or cranny in the world that the coronavirus has not somehow made its presence felt directly or indirectly. There would be few people in the world who have not in one way or another been affected by the virus. Increasingly, all of us have or known someone who has lost a loved one, a business, or a job due to Covid-19.
As we reflect on this crisis, we can easily see that there is no easier situation than the Covid-19 pandemic to be able to feel and be in solidarity with our fellow human beings. Each of us needs to make our choices of how to practically respond to the pandemic from this stance of solidarity, with the guidance of the Holy Spirit speaking deeply within our conscience. If we discern our actions from this stance of conscience directed solidarity rather than the stance of ideology, I believe there will be a tremendous difference in what we end up doing as individuals and as communities to deal with the crisis.
The second way to hasten the coming of the post-pandemic world is not necessarily by eliminating the coronavirus from our lives. As I have said above, there is a possibility that this virus may never completely go away due to its persistence and mutations. However, the eradication of the virus needs not be a condition for experiencing the post-pandemic world. Since early 2020 until now, we have observed that the pandemic is not just about a virtually invisible virus spreading around the globe, on land and on sea, getting people sick and disrupting every aspect of our daily lives. The pandemic has also included devastating social, political, religious and psychological tolls on humanity: mistrust and fear among people, both friends and strangers; scapegoating of religious and minority groups; intensification of division due to disinformation and mal-information; exacerbation of the crisis due to widespread misinformation; the use of the pandemic as excuse to heighten oppressive political control; and consolidation of social injustices due to unequal access to food, health services, vaccines, digital technology and education among countries and peoples.
We can clearly see that the Covid-19 pandemic is not merely a health crisis, but, like many other dilemmas plaguing humanity at this time, also a social and spiritual one. Stepping out of this pandemic, therefore, is not simply about stepping up vaccination drives in order to achieve herd immunity. It is not necessarily about opening up cities and countries to tourism and international travel. It is not about returning to a mask-free life (in fact, in many countries, people often wore masks when going about even before the pandemic).
Taking the mask off our face is not a definitive
sign of the end of the pandemic. It only helps us to breathe easier and keeps
us from having an uneven tan when going about in the sun. In fact, many people
refuse to wear masks, and yet, we are still very much in the midst of one of
the greatest crises in contemporary human history. The post-pandemic world
comes when we can take the mask off our heart and our mind, so that we can
understand and feel one another’s pain and suffering, to desire self-transformation
and healing, to trust in the goodwill of each other, and to be in solidarity
with one another; treading forward, fixing what has been broken, rebuilding what
has been destroyed, and rebinding what has been disconnected. If we can begin
to do this, we can truly hope for the speedy arrival of the post-pandemic world
(not to mention, ultimately, the Kingdom of God). If not, there is a real
chance that even if someday, despite scientists having found an effective
method to eliminate the coronavirus responsible for Covid-19, the pandemic
would still be very much with us.
Wednesday, August 4, 2021
TÌM HIỂU Ý NGHĨA CỦA SỰ HIỆN DIỆN CỦA GIÁO HỘI TRONG KHÔNG GIAN MẠNG
Tác giả: LM Anthony Lê Đức, SVD
Bài viết này trích từ tập sách "Đường hướng mục vụ hậu đại dịch Covid-19: Các bài học từ dấu chỉ thời đại" (LM Anthony Lê Đức, SVD biên tập), sẽ được xuất bản trong thời gian sắp tới.
Nhằm đối phó với những thách đố mục vụ do đại dịch Covid-19 gây nên, Giáo hội
toàn cầu cũng như địa phương đã phải đưa ra hàng loạt những hành động thích ứng
nhằm duy trì sự liên đới và hiệp thông giữa cơn khủng hoảng. Một trong những
công cụ được nhiều lãnh đạo Giáo hội chọn là công nghệ thông tin (CNTT), cụ thể
các phương tiện internet như mạng xã hội và ứng dụng chat, và các thiết bị có kết
nối với internet, như máy vi tính và điện thoại thông minh. Tuy nhiên, thời tiền
đại dịch, khi vi-rút corona chưa xâm nhập và chưa làm chao đảo đời sống của con
người, đối với không ít lãnh đạo trong Giáo hội, các phương tiện CNTT nói trên chưa
được xem là “các nhu yếu phẩm”, mà chỉ là “các phụ kiện” hỗ trợ thú vị cho sứ vụ
truyền giáo của Giáo hội mà thôi.
Tuy nhiên, những công cụ trước đây tưởng chừng như chỉ đóng vai trò hỗ trợ
thì nay đã trở thành một trong những thứ không thể thiếu được trong bối cảnh của
đại dịch Covid-19. Đối với các giáo xứ trên toàn thế giới, đại dịch đã xảy ra
và bùng phát trở lại vào những thời điểm quan trọng như Tuần Thánh và Giáng
Sinh, đây là những dịp linh thiêng nhất trong lịch Phụng vụ Kitô giáo. Đối với
một giáo xứ, trong những dịp quan trọng như vậy, người ta sẽ có rất nhiều hoạt
động như tĩnh tâm, các chương trình từ thiện, công tác chuẩn bị cũng như việc cử
hành các nghi thức Phụng vụ. Nhưng khi đại dịch xảy đến, bầu không khí tại các
nhà thờ bổng trở nên u ám và yên tĩnh đến lạ thường. Các nhà thờ phải đóng cửa.
Các sinh hoạt cộng đồng bị hủy bỏ. Thậm chí, Thánh lễ cũng chỉ được cử hành một
cách riêng tư hoặc bị giới hạn với chỉ một ít người tham dự trực tiếp. Trong thời
gian đại dịch bùng phát, biện pháp cách ly toàn vùng hoặc toàn quốc được áp dụng,
tất cả mọi người được khuyến khích hoặc buộc phải ở nhà để làm giảm bớt sự lây
nhiễm. Các nghi thức Phụng vụ cũng như các sinh hoạt tâm linh khác không được tổ
chức như trước, nên các cử hành Phụng vụ được đưa lên internet để các tín hữu
có thể tham dự trực tuyến tại gia nhằm đảm bảo sự an toàn cho cá nhân cũng như
tập thể.
Trong tiếng Anh, những buổi cử hành Phụng vụ trực tuyến thường được gọi là
những sự kiện “virtual” (ảo),[1] cho dù đó là những buổi
cử hành thực tế, mục đích chính là phục vụ những tín hữu không thể có mặt tại
nơi diễn ra nghi thức Phụng vụ, thay vào đó họ “tham gia” trực tuyến thông qua
chương trình phát trực tiếp (livestream)
hoặc dưới hình thức video được phát lại. Ngoài các Thánh lễ trực tuyến, còn có
các sinh hoạt đạo đức khác như Chầu Thánh Thể, lần Chuỗi Mân Côi, và Lectio
Divina. Những sinh hoạt có tính cộng đồng như các lớp học Kinh Thánh, các lớp học
giáo lý, thậm chí cả các buổi tĩnh tâm cũng được đưa lên mạng để giáo dân có thể
tham dự. Trong bối cảnh Giáo hội ngày càng tăng cường các hoạt động qua trung
gian kỹ thuật số, đặc biệt trong hoàn cảnh của đại dịch Covid-19, bài khảo luận
này nêu lên một vài vấn đề và gợi ý về bản chất của cách thức truyền thông này,
nhằm giúp chúng ta có cái nhìn đầy đủ và toàn diện hơn về hình thức hiện diện
trong không gian mạng, trong cũng như sau thời đại dịch. Đặc biệt, bài viết tập
trung trình bày về mối liên hệ giữa sự hiện diện trực tuyến (online presence) và sự hiệp thông trong Giáo
hội (ecclesial communion) được hiểu
và đánh giá như thế nào.
Phân biệt giữa ‘ảo’ (virtual) và ‘thực’ (real)
Mặc dù các cử hành Phụng vụ trực tuyến thường được gọi là "ảo", nhưng thuật ngữ này không chỉ được dùng để nói về các sinh hoạt tôn giáo trên internet, mà còn được dùng để diễn tả mọi hoạt động đang diễn ra và được phát trên mạng. Chẳng hạn, các vận động viên đang tập luyện tại nhà và trao đổi với nhau qua internet thì được coi là đang có các “bài tập ảo” (virtual workouts). Các nhạc sĩ và ca sĩ biểu diễn cho khán giả trực tuyến được cho là đang có những buổi hòa nhạc "ảo". Một trong những sự kiện như vậy là chương trình ca nhạc chủ đề “Một thế giới” (One World), do nhóm Global Citizen và ca sĩ Lady Gaga thực hiện nhằm quyên góp tiền cho WHO (Tổ chức Y tế Thế giới) để chống lại đại dịch Covid-19. Sự kiện kéo dài 8 giờ, “quy tụ” các phần trình diễn của các nghệ sĩ nổi tiếng như Rolling Stones, Lizzo, Camila Cabello, Sir Paul McCartney, John Legend và Billie Eilish. Chương trình đã quyên góp được gần 128 triệu đô-la Mỹ để hỗ trợ cho hoạt động của WHO (Dungan, 2020).
Việc áp dụng thuật ngữ "ảo"
cho các hoạt động trực tuyến này có chủ đích phân biệt giữa hai hình thức hiện
diện: "hiện diện thể lý" (physical
presence) với "hiện diện phi thể lý" (non-physical presence). Theo đó, sự hiện diện thể lý thường được
đánh giá là "thực/thật" hay "xác thực" hơn, trong khi sự hiện
diện phi thể lý được coi là "ít thực hơn" (less-than-real) hoặc chỉ đơn thuần là "mô phỏng" (simulation) những gì là thật. Chắc chắn
đối với người Công giáo, việc xem Thánh lễ Chúa Nhật trực tuyến, ngay cả khi được
truyền hình trực tiếp, sẽ không được coi là đã hoàn thành nghĩa vụ tham dự Thánh
lễ Chúa Nhật, vì để hoàn thành nghĩa vụ đòi hỏi người tín hữu phải tham dự Thánh
lễ trực tiếp, tức là cả người cử hành và người tham dự Phụng vụ đều ở trong
cùng một không gian vật lý. Vì thế, không có gì ngạc nhiên khi trong bài giảng
Lễ Mình Máu Thánh Chúa, năm 2020, Đức Giám mục Broderick Pabillo của Giáo phận
Manila, Philippines, đã nhận xét rằng: “Chúng ta có những Thánh lễ trực tuyến,
nhưng đây không phải là Bí tích Thánh Thể [đối với những người tham dự trực tuyến]…
Chúng ta cử hành Thánh lễ trực tuyến tạm thời vì hoàn cảnh bất thường của chúng
ta, nhưng bản thân nó không phải là Thánh lễ” (Macairan, 2020). Trong một phần
khác của bài giảng, ĐGM Pabillo nhấn mạnh: “Các việc cử hành của chúng ta dâng
lên Thiên Chúa và sự tương quan với Ngài là điều gì đó mang tính chất thật, thực
tế và không thể bị kéo xuống thành ảo. Tất cả chúng ta đều mong mỏi được trở lại
để tham dự Thánh lễ trong nhà thờ. Ảo thôi không đủ, chúng ta muốn cái thật.”
Đối diện với thực tế truyền
thông, qua trung gian kỹ thuật số, đang ngày càng trở thành một phần quen thuộc
trong các hoạt động của Giáo hội, và đại dịch Covid-19 đã thúc đẩy điều này
hơn, chúng ta cần phải suy nghĩ như thế nào về bản chất và giá trị của sự hiện
diện trực tuyến của Giáo hội và của các vị lãnh đạo Giáo hội trong kỷ nguyên kỹ
thuật số? Chắc chắn, đại dịch Covid-19 đang cho thấy tầm quan trọng và cần thiết
về sự hiện diện liên tục của Giáo hội trong mọi lúc, bất kể nhân loại đang ở
trong hoàn cảnh nào. Trong đại dịch, một cách để thực hiện sự hiện diện là qua
trung gian công nghệ kỹ thuật số, vì việc mọi người gặp gỡ nhau trong các không
gian vật lý rõ ràng mang lại nhiều nguy cơ lây nhiễm bệnh dịch, nhiều khi còn
vi phạm luật pháp của chính quyền sở tại. Tuy nhiên, ngay cả sau khi đại dịch
đã lắng xuống, mức độ phổ biến của CNTT sẽ không giảm trong cuộc sống của con
người nói chung, cũng như các tín hữu nói riêng. Do đó, việc suy tư nghiêm túc
hơn về ý nghĩa và tính chất của hình thức hiện diện trực tuyến là cần thiết, đồng
thời sẽ mang lại nhiều ích lợi hơn cho đường hướng mục vụ hậu đại dịch.
Để việc suy tư được rõ ràng
và lôgic, điều chúng ta cần phải làm là định nghĩa hay xem xét cách sử dụng thuật
ngữ "ảo" để chỉ các hành động
và sự kiện trực tuyến. Theo nhận xét của tác giả, việc mô tả các sự kiện truyền
thông trên mạng là ảo có thể gây ra sự ngộ nhận, mặc dù có sự khác biệt về phẩm
chất giữa sự hiện diện trực tuyến và sự hiện diện vật lý, nhưng cách diễn tả
này có thể gây hiểu sai bản chất của sự hiện diện trực tuyến, vì nó phủ định
giá trị tiềm năng và làm suy yếu tính đích thực của sự hiện diện trực tuyến. Điều
mà thoạt đầu chỉ xem như là vấn đề ngữ nghĩa, thì trên thực tế, nó có những hệ
quả quan trọng đối với cách nhận thức của Giáo hội và các nhà lãnh đạo Giáo hội
về nhu cầu và giá trị của sự tương tác với các tín hữu trên không gian mạng.
Việc sử dụng thuật ngữ “ảo” để chỉ các sự kiện trực tuyến có thể
dẫn đến sự ngộ nhận, vì có nhiều cách hiểu cũng như ý nghĩa được gán cho từ
này, tùy thuộc vào ngữ cảnh mà từ này được sử dụng. Ví dụ, khi được sử dụng như
một thuật ngữ chuyên môn trong lĩnh vực công nghệ thông tin, “ảo” hoặc “thực tế ảo” (virtual reality)
nói đến việc sử dụng đồ họa tương tác không gian thực 3D và các thiết bị công
nghệ để tạo ra một mô phỏng hoặc một bản sao của thực thể vật lý. Đây là một
công nghệ chuyên biệt nhằm mục đích giúp người dùng đạt được một trải nghiệm nhất
định. Bất cứ điều gì có thể được mô tả là thực tế ảo phải có những tính chất: đáng
tin cậy, có tính tương tác, do máy tính tạo ra, có thể khám phá và nhập vai. Việc
sử dụng công nghệ thực tế ảo tạo ra một “sự
hiện diện ảo” (virtual presence),
khiến cho người dùng cảm tưởng rằng, họ không chỉ đang thực sự ở một nơi nào
đó, mà còn có thể chia sẻ trải nghiệm đó cùng với những người khác đang tham
gia vào sinh hoạt của công nghệ thực tế ảo. Một khái niệm có liên quan nhưng
không đồng nhất, đó là “viễn vọng” (telepresence), tức là trải nghiệm nhập
vai và hiện diện với người khác, nhưng không phải ở một nơi ảo mà trong thế giới
thực, chẳng hạn như trong phòng họp hoặc phòng hội nghị của một tòa nhà nào đó.
Qua công nghệ này, các tham dự viên ở nhiều nơi khác nhau có thể cảm thấy như
mình đang ngồi họp với nhau trong cùng một phòng hội thảo thực để trao đổi và
bàn luận những vấn đề của cuộc họp. Trong bối cảnh của đại dịch Covid-19, khi
các thành viên của một công ty hoặc tổ chức phải làm việc từ nhà và không thể tổ
chức những cuộc họp mặt đối mặt được, công nghệ này có thể giúp cho họ cảm thấy
như mình đang tụ họp ở trong một phòng họp truyền thống của công ty như trước
đây, mặc dù trên thực tế mọi người đang ở cách biệt nhau.
Dựa trên cách giải nghĩa này,
thì việc xem một buổi hòa nhạc hoặc tham dự một cử hành Phụng vụ trực tuyến
không đủ điều kiện để được cho là một trải nghiệm về thực tế ảo. Trong sinh hoạt
này, cả người làm chương trình lẫn người xem đều không sử dụng bất kỳ công nghệ
đặc biệt nào để khuếch đại thực tế. Hơn nữa, trừ khi người ta sử dụng nhiều trí
tưởng tượng, chẳng hạn một người nào đó xem Thánh lễ trực tuyến của ĐGH
Phanxicô tại Vương cung thánh đường Thánh Phêrô, sẽ không cảm thấy như thể mình
đang ở cùng với ĐGH trong ngôi thánh đường nguy nga này. Một cách tương tự, trừ
khi một người đang tham dự buổi học Kinh Thánh trực tuyến cùng với một số thành
viên trong gia đình hoặc bạn bè, họ sẽ không cảm thấy như đang ở cùng một không
gian vật lý với những người khác cũng đang theo dõi. Do đó, trải nghiệm các
chương trình trực tuyến thực sự không phải là một trải nghiệm thực tế ảo theo
nghĩa chuyên môn trong lĩnh vực công nghệ kỹ thuật số.
Trên thực tế, thuật ngữ “ảo” có thể được hiểu theo một cách đơn
giản là “đang diễn ra hoặc được mô phỏng trên máy tính hoặc mạng máy tính" (being on or simulated on a computer or a computer network).[2]
Theo cách định nghĩa này, khi đề cập đến ảo là ám chỉ về một sự kiện gì đó diễn
ra trên máy tính hoặc trên mạng máy tính thì không có gì đáng tranh cãi, và dường
như đó là nghĩa đang được sử dụng rộng rãi để mô tả vô số hoạt động và sự kiện
được thực hiện trực tuyến hiện nay. Tuy nhiên, khía cạnh khác của định nghĩa
này đề cập đến sự kiện ảo như một hoạt động mô phỏng, do đó nó gợi lên ấn tượng
về một điều gì đó không có thật.
Trong từ điển Merriam-Webster Online, ấn tượng này lại
được củng cố thêm bởi một định nghĩa khác về “ảo” rằng: “Tương tự như vậy về bản chất hoặc hiệu quả mặc dù không
được chính thức công nhận hoặc thừa nhận" (being such in essence or effect though not formally recognized or admitted). Do đó, khi sử dụng một
cách trung lập, mặc dù thuật ngữ “ảo” đơn thuần chỉ về một việc gì đó xảy ra
qua mạng máy tính, nhưng các cách hiểu và cách sử dụng khác về thuật ngữ lại gợi
lên những quan niệm có ý xem thường, cho rằng điều đó không có thực. Trong nhận
thức của người Việt, thuật ngữ “virtual”
được dịch là “ảo” lại càng gợi lên những
cách hiểu tiêu cực nói lên sử giả tạo, giả dối, thậm chí là lừa đảo. Chẳng hạn,
một người “sống ảo” là sống cách biệt với thực tế, xây dựng hình ảnh thiếu
trung thực với mục đích đánh bóng chính mình để tìm kiếm sự hâm mộ từ người
khác trên mạng.
Tính đích thực của sự hiện diện trực tuyến
Vậy thì chúng ta nên nhận thức thế nào về sự hiện diện trực tuyến của Giáo hội hoặc qua các nghi thức Phụng vụ hoặc qua các hoạt động và phương tiện tương tác khác? Về cơ bản, các cử hành Phụng vụ, các buổi chia sẻ tĩnh tâm hoặc học Kinh Thánh trực tuyến là các hoạt động truyền thông sử dụng internet như một phương tiện trung gian. Việc truyền thông được xem như là một quá trình, bao gồm mối quan hệ đối thoại liên tục giữa hai hoặc nhiều người, họ trao đổi các tín hiệu mang ý nghĩa nhằm hướng đến sự hiểu biết lẫn nhau (Eilers, 1994, tr. 24). Theo nghĩa rộng nhất, bởi vì đại đa số loài người không giao tiếp với nhau bằng thần giao cách cảm, nên mọi việc truyền thông của con người đều qua trung gian một cái gì đó - có thể là cử chỉ (ngôn ngữ cơ thể), lời nói (ngôn ngữ bằng lời), văn bản, thiết bị công nghệ, hoặc sự kết hợp của những thứ này. Nhà vật lý nổi tiếng thế giới Stephen Hawkins, bị mất khả năng nói do bệnh suy nhược thần kinh vận động, đã cố gắng giao tiếp “bằng lời nói” bằng cách sử dụng một bộ tổng hợp giọng nói và một phần mềm có tên SwiftKey, do hãng vi tính Intel tạo ra đặc biệt dành riêng cho ông. Mặc dù tiếng phát ra là từ thiết bị vi tính chứ không phải từ thanh quản của Hawkins, nhưng người giao tiếp với ông ấy sẽ không phủ nhận rằng, ông đã thực sự “nói” với họ. Bất kể bằng phương tiện gì đi chăng nữa, trong mọi trường hợp, hành động truyền thông và nội dung truyền đạt luôn xảy ra trong một môi trường cụ thể, bao gồm cả những yếu tố bên trong và bên ngoài. Bối cảnh văn hóa và xã hội quyết định truyền thông từ bên ngoài, trong khi bối cảnh tâm lý chỉ đạo truyền thông từ bên trong (Eilers, tr. 25-26).
Việc truyền thông qua trung
gian CNTT, mặc dù có những đặc điểm riêng biệt, nhưng cũng có chung những động
lực và nguyên lý cơ bản như các hình thức truyền thông khác. Truyền thông dựa
trên ác ý và lừa dối sẽ dẫn đến hận thù, chia rẽ và phân cực, trong khi truyền
thông xuất phát từ các nguyên lý của chân lý và tình yêu sẽ thúc đẩy sự kết nối
và hiệp thông. Thật vậy, sự hiệp thông luôn là mục đích tối hậu của truyền thông
xã hội. Theo cách nhìn của Giáo hội, các phương tiện và tiện ích công nghệ được
sử dụng trong truyền thông xã hội luôn được đánh giá dựa trên khả năng đóng góp
của chúng vào việc xây dựng sự hiệp thông trong Giáo hội cũng như toàn thể gia
đình nhân loại.
Huấn thị mục
vụ về truyền thông xã hội Communio
et Progressio (1971) khẳng định rằng, các phát minh kỹ thuật thúc đẩy
truyền thông giữa con người với nhau, “phục vụ cho việc xây dựng các mối quan hệ
mới và tạo ra một ngôn ngữ mới cho phép con người hiểu rõ bản thân hơn và hiểu
nhau dễ dàng hơn. Bằng cách này, con người dẫn đến sự hiểu biết lẫn nhau và
chia sẻ tham vọng. Và điều này, đến lượt họ, hướng họ đến công lý và hòa bình,
thiện chí và bác ái tích cực, giúp đỡ lẫn nhau, yêu thương và cuối cùng hướng đến
hiệp thông”(C&P, số 12). Đó là lý do tại sao mặc dù thỉnh thoảng vẫn có một
số hoài nghi từ bên trong các góc nhìn của Giáo hội, các nhà lãnh đạo Giáo hội
luôn cởi mở và dễ dàng tiếp nhận các tiến bộ của công nghệ truyền thông, bao gồm
cả công nghệ kỹ thuật số, trong đó có CNTT.
Thời Giáo hội sơ khai, một
trong những cách mà các nhà lãnh đạo Giáo hội xây dựng và nuôi dưỡng sự hiệp
thông là qua việc viết thư. Chẳng hạn, thánh Phaolô đã viết nhiều lá thư quan
trọng gửi cho các Giáo hội địa phương. Nội dung các bức thư đề cập đến nhiều vấn
đề: các xung đột và suy đồi đạo đức trong cộng đoàn, sự đàn áp từ những người
ngoại đạo và các nhà lãnh đạo chính trị, và bao gồm cả những bất đồng về thần học
liên quan đến yêu cầu đối với dân ngoại muốn gia nhập Hội Thánh. Những bức thư
do thánh Phaolô viết đã được đọc trước cộng đoàn Phụng vụ như một phần của buổi
nhóm họp chính thức của các tín hữu (Heil, 2011, tr. 1). Tuy nhiên, việc đọc
các thư của thánh Phaolô trong các buổi cử hành Phụng vụ còn có một mục đích
sâu xa hơn. Với vai trò “thay thế cho sự hiện diện cá nhân của mình, những lá
thư của thánh Phaolô khiến thánh nhân hiện diện với nhiều khán giả khác nhau
trong và qua những lời quý mến của ngài được coi là ‘hành vi lời nói’ (speech acts) mang tính nghi thức, nghĩa
là những lời thực sự mang tính hành động, những lời truyền đạt không chỉ để
thông báo mà còn được thực hiện” (Ibid., tr. 3).[3]
Vì vậy, mặc dù thánh Phaolô không hiện diện trực tiếp, mặt đối mặt, nhưng ngài
vẫn có thể dẫn dắt các tín hữu, “quy tụ lại như một cộng đoàn Phụng vụ, trong một
hành động thờ phượng để chúc tụng sự vĩ đại của Thiên Chúa về những gì Ngài đã
làm trong việc cho Chúa Giêsu sống lại từ cõi chết” (Ibid., tr. 41).
Tuy nhiên, thánh Phaolô không
phải là người lãnh đạo Giáo hội duy nhất viết thư cho các cộng đoàn Kitô hữu;
Tân ước cũng như vô số tài liệu lịch sử của Giáo hội đã chứng thực điều này. Mặc
dù không phải tất cả những bức thư này đều phải được sử dụng trong cộng đoàn Phụng
vụ như các thư của thánh Phaolô, nhưng không ai có thể phủ nhận sự đóng góp của
chúng trong việc nuôi dưỡng sự hiệp thông trong Giáo hội non trẻ với muôn vàn
khó khăn. Khi công nghệ tiên tiến, các hình thức truyền thông mới đã được đưa
vào sử dụng để duy trì và củng cố ý thức hiệp thông trong Giáo hội.
Trong kỷ nguyên kỹ thuật số,
CNTT đã trở thành một công cụ không thể thiếu trong truyền thông của con người
nói chung và truyền thông của Giáo hội nói riêng. ĐGH Gioan Phaolô II (2002) đã
đề cao giá trị của CNTT khi tuyên bố rằng: “Giống như các phương tiện truyền
thông khác, nó là một phương tiện, không phải là mục đích tự thân. Internet có
thể mang đến những cơ hội tuyệt vời cho việc truyền giáo nếu được sử dụng đúng
khả năng và nhận thức rõ ràng về điểm mạnh và điểm yếu của nó.” Nhiều nhận xét
về internet của ba vị Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, Bênêđíctô XVI và Phanxicô đều
phản ánh một cách nhìn rất thực tế về những lợi ích và cạm bẫy của công nghệ kỹ
thuật số. Trong Thông điệp nhân Ngày Truyền thông Thế giới năm 2010, ĐGH
Bênêđíctô XVI nhắc nhở các linh mục rằng, họ đang đứng “trước ngưỡng cửa của một
kỷ nguyên mới: khi các công nghệ mới tạo ra các hình thức quan hệ sâu sắc hơn
xuyên qua những khoảng cách xa hơn, họ được kêu gọi đáp ứng mục vụ bằng cách tận
dụng các phương tiện truyền thông nhiều hơn để phục vụ Lời Chúa một cách hiệu
quả.” Hơn nữa, Đức Thánh Cha cũng kêu gọi các linh mục hãy “hiện diện trong thế
giới truyền thông kỹ thuật số với tư cách là nhân chứng trung thành cho Tin Mừng,
thực hiện vai trò thích hợp của họ với tư cách là người lãnh đạo các cộng đồng
ngày càng thể hiện mình bằng những 'tiếng nói' khác nhau được cung cấp bởi thị
trường kỹ thuật số" (ĐGH Bênêđíctô XVI, 2010).
Trên thực tế, không phải chỉ
có các linh mục được kêu gọi thực hiện sự hiện diện trong thế giới kỷ thuật số,
mà tất cả các thành phần của Giáo hội bao gồm cả vị đứng đầu Hội Thánh. Kể từ
những ngày đầu tiên được bầu làm Giáo Hoàng, tháng 3 năm 2013, ĐGH Phanxicô bắt
đầu đăng tweet thường xuyên qua tài khoản @Pontifex, do ĐGH Bênêđíctô XVI lập,
vào tháng 12 năm 2012 (Narbona, 2016, tr. 97). Sự hiện diện của ĐGH Phanxicô
trên Twitter, Facebook, Instagram và các mạng xã hội khác ngày càng tăng đều đặn,
bằng nhiều ngôn ngữ trong suốt nhiệm kỳ giáo hoàng của ngài. Điều này chứng tỏ
ngài nhận thức về sự cần thiết của các phương tiện truyền thông kỹ thuật số cho việc truyền bá những suy tư về tôn giáo và tâm linh nhằm thúc đẩy đức tin, hòa bình,
đại kết, sự hòa hợp trong Giáo hội và giữa các nền văn hóa. Vào năm 2019,
Vatican cũng đã ra mắt ứng dụng “Nhấp chuột để cầu nguyện” (Click to Pray) như một phần của Mạng lưới
cầu nguyện trên toàn thế giới của ĐGH Phanxicô. Theo Thánh bộ Truyền thông, ứng
dụng này cho phép các tín hữu “đồng hành cùng Đức Giáo Hoàng trong sứ mệnh bày
tỏ lòng nhân hậu cho thế giới,” vì người dùng sẽ được thông báo về những mối
quan tâm của Đức Giáo Hoàng mỗi ngày (Vatican News, 2019).
Tại Hoa Kỳ, Đức Giám mục
Robert Barron, Giám mục phụ tá của Tổng Giáo phận Los Angeles, đã đầu tư nhiều
thời gian và công sức vào việc loan báo Tin Mừng bằng phương tiện kỹ thuật số.
Các video “Lời bùng cháy” (Word on Fire)
của ngài trên mạng YouTube đã nhận được hàng triệu lượt xem bởi cả những người Công
giáo và không Công giáo. Theo ĐGM Barron, thực tế của bối cảnh hiện nay là nhiều
người đã rời bỏ Giáo hội và trở nên những người theo “không tôn giáo”. Trong thực
trạng này, mạng xã hội đóng vai trò như một phương tiện tốt để tìm kiếm và bước
vào thế giới của những “người không theo gì cả” (Bordona, 2018). Trước khi ngài
được thăng chức Giám mục phụ tá, ĐGM Barron đã bắt đầu sự hiện diện trực tuyến
của ngài trong một thời gian dài. Chúng ta không quá ngạc nhiên khi vị Giáo
Hoàng sử dụng mạng xã hội nhiều nhất trong lịch sử Giáo hội đã chọn một trong
những linh mục hiểu biết về mạng xã hội nhất ở Hoa Kỳ vào vị trí lãnh đạo Giáo
hội địa phương.
ĐGH Phanxicô và ĐGM Barron đã
đi trước nhiều nhà lãnh đạo Giáo hội khác trong sự hiện diện trực tuyến. Đối với
nhiều giám mục và linh mục, cho đến khi đại dịch Covid-19 bùng phát khiến các
nhà thờ đóng cửa trên khắp thế giới, mới "đổ xô" sử dụng truyền thông
để hiện diện trực tuyến với giáo dân của mình, bởi vì chủ chiên thì phải sát
cánh với đoàn chiên. Tuy nhiên, khi con chiên không thể đến nhà thờ, thì địa điểm
mà các chủ chăn chắc chắn sẽ gặp gỡ được họ là trên internet, đặc biệt trên các
mạng xã hội phổ biến như Facebook và YouTube. Đối với những vị lãnh đạo như ĐGH
Phanxicô và ĐGM Barron, sự hiện diện trực tuyến của các ngài, mặc dù thường
xuyên hơn so với thời gian trước đại dịch, chỉ đơn giản là sự tiếp nối những gì
các ngài đã làm trong quá khứ theo chức vụ của mình. Tuy nhiên, nhiều nhà lãnh
đạo Giáo hội khác có thể được xem là “lính mới” khi nói đến sự hiện diện trong
không gian mạng. Tất nhiên, việc bị chụp ảnh hoặc quay video/phát trực tiếp Thánh
lễ của giáo xứ hoặc nghi thức truyền chức không phải là điều gì mới mẻ đối với
đại đa số các giám mục và linh mục. Tuy nhiên, sự hiện diện trực tuyến, trong
đó vị mục tử chủ ý và chủ yếu giao tiếp và tương tác với khán giả trên
internet, trong một nghi thức Phụng vụ hoặc một sinh hoạt tâm linh, không hẳn
là điều mà nhiều vị lãnh đạo Giáo hội đã có kinh nghiệm. Đại dịch Covid-19 khiến
các vị mục tử phải điều chỉnh bản thân trong một thời gian rất ngắn, để đối mặt
với một máy quay đơn độc, phải nói chuyện với một khán giả bao gồm nhiều thành
phần khác nhau về giới tính, tuổi tác, chủng tộc, vị trí kinh tế, xã hội… Mặc
dù không thấy được khuôn mặt của khán giả, nhưng vị mục tử biết rằng bên kia đường
giây là những con người thực với những cuộc sống và lo toan thực. Đối với một số
linh mục, việc thuyết giảng, chia sẻ với một khán giả “vô hình” là một trải
nghiệm đầy lo lắng. Tuy nhiên, đối với cả hai đối tượng của hành động truyền
thông qua trung gian công nghệ kỹ thuật số, tính đích thực của sự việc phụ thuộc
hoàn toàn vào thái độ nghiêm túc, cởi mở và sẵn sàng đón nhận của người truyền
đạt cũng như người tiếp nhận thông tin. Tính xác thực của sự việc còn dựa trên
sự tin tưởng lẫn nhau, rằng ở nơi được gọi là không gian kỹ thuật số hay không
gian mạng này, có sự hiện diện thực sự, theo nghĩa là có những con người thực,
sống động và hoạt động, đang nối kết và tương tác với nhau qua hành động truyền
thông.
Trong thực tế, không gian mạng
không chỉ có những “cư dân” thật, mà họ còn làm những việc vốn thuộc về bản chất con
người thật - chia sẻ và tranh luận, kinh doanh buôn bán, xung đột và hòa giải,
chửi bới và thờ phượng, phạm tội và tìm kiếm sự tha thứ. Theo Domenico Pomili,
trước thực tế không gian mạng đang ngày càng trở thành một thực thể liền mạch với
thế giới vật lý trong đời sống con người, môi trường kỹ thuật số nên được xem
là môi trường có thật, và hội tụ đủ tiêu chuẩn để có thể được nhìn nhận như là
một không gian nhân học (anthropological
space) (Pomili, 2011, tr. 62). Những gì diễn ra trong môi trường này phản
ánh tất cả các khía cạnh của đời sống con người - tâm linh, xã hội, chính trị,
đạo đức… Thật vậy, ĐGH Benêdictô XVI (2013) nhận xét rằng: “Môi trường kỹ thuật
số không phải là một thế giới song song hay hoàn toàn ảo, mà là một phần trong
trải nghiệm hàng ngày của nhiều người, đặc biệt là giới trẻ.” Nhưng chắc chắn
thế giới mạng không còn chỉ là nơi hội tụ của những người trẻ, vì như chúng ta
thấy trong đại dịch Covid-19, những cụ già ở các vùng thôn quê Việt Nam, những
người thậm chí chưa từng sở hữu một chiếc điện thoại thông minh, cũng đã cung
kính xem Thánh lễ hàng ngày trên các thiết bị này. Họ không chỉ xem các Thánh lễ
được cử hành bởi các giám mục hay linh mục địa phương, mà còn tìm xem các Thánh
lễ được phát từ các giáo xứ và vùng miền khác, hầu được thưởng thức với những
món ăn tinh thần đa dạng và hấp dẫn hơn. Cha Joshy Xavier, SJ, ở Ấn Độ, cho biết
rằng, trong một số gia đình, các thành viên của họ chỉ dùng chung một chiếc điện
thoại thông minh. Vào ban ngày, những đứa trẻ sử dụng để học trực tuyến; vào buổi
tối thì người lớn dùng để xem các cử hành Phụng vụ (Le Duc và Mi Shen, 2021).
"Sáng tạo truyền giáo" trong đại dịch
“Sáng tạo truyền giáo” (missionary creativity) là cụm từ được ĐGH Phanxicô sử dụng hai lần trong Tông huấn Evangelii Gaudium (số 28) và Amoris Laetitia (số 57). Trong Evangelii Gaudium, ngài viết:
Giáo xứ không phải là một thiết chế lỗi thời; chính vì nó có tính linh hoạt cao, nó có thể mang những đường nét khá khác nhau tùy thuộc vào sự cởi mở và khả năng sáng tạo truyền giáo của mục tử và cộng đoàn. Mặc dù chắc chắn không phải là cơ sở duy nhất truyền giáo, nhưng nếu giáo xứ chứng tỏ được khả năng tự đổi mới và thích nghi liên tục, thì giáo xứ đó vẫn tiếp tục là “Giáo hội sống giữa nhà của những người con trai và con gái của mình. (số 28)
Mặc dù trong đoạn này, ĐGH
Phanxicô nói về môi trường giáo xứ trong những thời điểm bình thường khi các
cánh cửa nhà thờ không bị đóng kín, nhưng tinh thần của lời khuyến dụ của ngài
có thể áp dụng cho bất kỳ thời điểm hay hoàn cảnh nào của giáo xứ hoặc Giáo hội.
Khả năng sáng tạo truyền giáo, khi được các nhà lãnh đạo ở các cấp độ khác nhau
trong Hội Thánh khai thác mục vụ cách tích cực, có thể thích ứng và đáp trả với
vô số thách đố nảy sinh từ các biến cố khác nhau đang diễn ra trên thế giới, bất
kể tự nhiên hay nhân tạo.
Vào tháng 05 năm 2020, một số
nhà lãnh đạo chính trị ở Hoa Kỳ đã kêu gọi các thống đốc tiểu bang mở cửa các
nhà thờ để cho các tín hữu có thể trở lại với sinh hoạt tôn giáo. Mặc dù tại thời
điểm ấy, đại dịch chưa có dấu hiệu lắng xuống, nhưng lời kêu gọi nói trên có ý
nói rằng, sinh hoạt tôn giáo là một sinh hoạt thiết yếu (essential), tương đương với việc đi chợ, đi bệnh viện… nên không thể
cấm cản được. Nhằm đáp lại quan điểm này, cha Edward Beck, một linh mục dòng
Passionist, đã đăng bài viết trên trang Web của đài CNN với lời bình luận rằng,
trong suốt đại dịch, cha và các tổ chức tôn giáo khác không ngừng cung cấp các
dịch vụ “thiết yếu” cho các tín hữu. Cha Beck viết: “Trong đại dịch này, tôi đã
chôn cất người chết tại các nghĩa trang - với số lượng các thành viên gia đình
có mặt bị hạn chế. Tôi đã cầu nguyện với mọi người qua FaceTime và Zoom. Tôi thậm
chí còn giải tội trong bãi đậu xe của một siêu thị” (2020). Thật vậy, các nhà
lãnh đạo Giáo hội và các thừa tác viên mục vụ đã thích nghi với tình hình, tìm
cách hỗ trợ tinh thần cho các tín hữu qua sự hiện diện trực tuyến, hoặc nếu điều
kiện cho phép, thì hiện diện một cách trực tiếp. Các vị mục tử cũng như các thừa
tác viên mục vụ khác không ngừng thi hành sứ vụ hay vắng khỏi đời sống của giáo
dân, mặc dầu các nhà thờ buộc phải cửa khóa then cài, vì họ đã làm trách nhiệm
của mình qua những hình thức và phương cách mới, đặc biệt qua trung gian CNTT.
Như cha Beck, các mục tử và
thừa tác viên mục vụ trong Giáo hội đã sử dụng khả năng sáng tạo truyền giáo của
họ để đáp ứng các nhu cầu mục vụ của giáo dân theo nhiều cách khác nhau. Tại
Hoa Kỳ, Cha Antôn Phạm Hữu Tâm, một bác sĩ y khoa, hưởng ứng lời kêu gọi của Thống
đốc New York đã đóng cửa văn phòng của ngài ở Houston trong ba tuần, để tình
nguyện giúp đỡ nạn nhân của đại dịch, tại Bệnh viện Elmhurst, ở Queens. Sau đó,
cha cũng tổ chức các chương trình xét nghiệm Covid-19 cho cộng đồng Việt Nam, tại
các nhà thờ và chùa trong khu vực Houston bang Texas. Tháng 7 năm 2021, khi ở
Việt Nam và Thái Lan tái bùng phát dịch với hàng nghìn người bị nhiễm mỗi ngày,
nhiều lao động di dân Việt Nam tại Thái Lan không được nhập viện vì nhiều lý do
khác nhau, tác giả đã liên lạc với cha Tâm xin ngài đăng bài viết chỉ dẫn cách
phòng ngừa và điều trị Covid-19 tại nhà. Ngài đã đáp lại bằng cách đăng một số
bài viết với những thông tin thiết thực trên trang Facebook cá nhân, nhận được
lượng chia sẻ rất cao.
Tại Thái Lan, Cha Somkiat
Trinikorn, nguyên tổng đại diện của Tổng Giáo phận Bangkok và là một học giả Kinh
Thánh, đã thường xuyên xuất hiện trên mạng xã hội Công giáo Thái Lan từ rất
lâu, trước đại dịch Covid-19. Tuy nhiên, phải đến khi đại dịch xảy ra, Cha
Trinikorn mới phát trực tuyến các bài nói chuyện và bài thuyết giảng về Kinh
Thánh của mình — không phải dành cho các đại chủng sinh tham gia các khóa học của
ngài, mà dành cho tất cả những người Công giáo Thái Lan. Khi thực hiện các bài
giảng thuyết, Cha Trinikorn luôn ngồi bên cạnh màn hình tivi hiển thị nội dung
bài giảng trên phần mềm Powerpoint. Mỗi
lần chương trình của ngài được phát trực tiếp, đã có rất nhiều người theo dõi
cũng như chia sẻ vào các trang cá nhân hoặc các trang mạng xã hội Công giáo
khác trong cộng đồng Thái Lan.
Tại Philippines, cha John Mi
Shen, một linh mục người Trung Quốc, đang giảng dạy tại Đại học Giáo Hoàng
Santo Tomas (UST), ở Manila. Kể từ tháng 1 năm 2020, ngài bắt đầu cử hành Thánh
lễ trực tuyến hàng ngày cho một nhóm khoảng 100 người Công giáo đến từ thành phố
Vũ Hán, Trung Quốc, tâm chấn ban đầu của đại dịch toàn cầu. Theo Cha Mi Shen,
ngài đã chọn cử hành Thánh lễ trực tuyến “riêng tư” với nhóm này thay vì Thánh
lễ “công khai”, nơi mọi người có thể theo dõi, vì cha muốn duy trì một bầu
không khí ấm áp để có thể đồng hành và chia sẽ với giáo dân Công giáo tại Vũ
Hán. Từ việc dâng lễ trực tuyến mỗi ngày cho các gia đình Công giáo Vũ Hán, Cha
Mi Shen cho biết ngài đã có thể làm quen được với tất cả các gia đình theo cách
riêng. Cha nói, “Nhiều người trong số họ đã tiếp cận tôi để được tư vấn trực
tuyến, vì vậy tôi có thể biết hầu hết các gia đình trong nhóm và những mối quan
tâm của họ.”[4]
Các giáo dân trong nhóm cũng
đã trở thành những người cộng tác vào hoạt động giúp đỡ người nghèo của Cha Mi
Shen ở Philippines, vì ngoài việc cử hành Thánh lễ trực tuyến cho nhóm người Công
giáo Vũ Hán, Cha Mi Shen còn sử dụng các diễn đàn mạng xã hội của Trung Quốc để
chia sẻ về những khó khăn mà người dân Philippines phải gánh chịu trong đại dịch.
Kết quả của việc chia sẻ những câu chuyện đáng thương đó, Cha Mi Shen đã nhận
được những khoản quyên góp đáng kể từ giáo dân tại Trung Quốc, trong đó có cả
“cộng đoàn Kitô hữu trực tuyến” của cha, để giúp đỡ các nạn nhân Covid-19 ở
Philippines. Cha Mi Shen cho biết, các giáo dân bên Trung Quốc rất đồng cảm với
các nạn nhân tại Philippines, vì chính họ đã trải qua cuộc khủng hoảng trước
đó, nên họ có thể chia sẻ với những khó khăn mà người Philippines đang phải đối
diện.
Các câu chuyện mục vụ thời
Covid-19 trên cho thấy, từ cách nhìn của các nhà lãnh đạo Giáo hội, không có gì
phải bất đồng với quan điểm cho rằng, Giáo hội đóng một vai trò thiết yếu cho
cuộc sống của các tín hữu. Tuy nhiên, việc thi hành sứ vụ thiết yếu đó không nhất
thiết phải “ngừng” trong thời gian đại dịch xảy ra, ngay cả trong lúc các cơ sở
của Giáo hội buộc phải đóng cửa. Trong mọi hoàn cảnh, Giáo hội luôn thi hành sứ
vụ của mình bằng khả năng và sự sáng tạo dưới sự linh ứng của Chúa Thánh Thần.
Ngày nay, khi nói về Giáo hội, chúng ta liên tưởng đến Giáo hội như một sự hiệp
thông của dân Chúa với nhau và với Thiên Chúa. Cách nhìn này về Giáo hội nhấn mạnh
đến những cách thức thúc đẩy việc xây dựng các mối tương quan và tính cộng đồng
hơn là sự giàu có và vẻ uy nghi bề ngoài, hoặc thể hiện sức mạnh và quyền lực của
một thể chế. Vì thế, việc các nhà thờ bị đóng cửa để phòng chống dịch sẽ không
gây tác hại đến tinh thần hiệp thông trong Giáo hội, nếu sự lãnh đạo và sự hiện
diện của Giáo hội tiếp tục được thực hiện theo những cách sáng tạo cả trực tuyến
và ngoại tuyến.
Trên thực tế, không nên xem
các chiều kích trực tuyến và ngoại tuyến như hai điều tồn tại tách biệt với
nhau hoặc đối nghịch nhau. Khi xem trực tuyến ĐGH Phanxicô đơn độc đứng tại Quảng
trường Thánh Phêrô cầu nguyện cho thế giới, ngày 27 tháng 03 năm 2020, trong
tâm thức của chúng ta, chúng ta đang hiệp thông cầu nguyện với một con người thật,
đó là vị lãnh đạo của Giáo hội, đại diện của Đức Kitô ở thế gian. Tương tự như
vậy, các buổi chầu Thánh Thể mà chúng ta theo dõi trực tuyến thực sự được cử
hành, Mình Thánh Chúa thực sự đã được đặt trên bàn thờ bởi một thừa tác viên, để
mọi người chiêm ngắm và thờ phượng Chúa Kitô trong Mình Thánh Chúa.
Do đó, không gian kỹ thuật số nơi những sự việc này được nhìn thấy, nghe biết và cảm nhận, chúng ta không thể phủ nhận thực tế rằng, mọi hành động và lời nói được truyền đạt đã thực sự được thể hiện và đón nhận bởi những người ở hai đầu của đường giây truyền. Không thể gọi một Thánh lễ trực tuyến là “ảo” khi bánh và rượu thực sự đã biến thành Mình và Máu Chúa Kitô. Một buổi hòa nhạc trực tuyến không phải là “ảo” khi mà trên thực tế, những bản nhạc hay đã được trình diễn cho hàng triệu người nghe và thưởng thức. Một chương trình cầu nguyện trực tuyến không thể nào là “ảo” khi nhiều trái tim đã đắm chìm trong tâm tư cầu nguyện và thờ phượng. Với sự liên kết ngày càng chặt chẽ giữa không gian kỹ thuật số và không gian vật lý, bất kỳ sự hiện diện nào xây dựng sự hiệp thông và gia tăng việc thờ phượng Chúa đều có giá trị cũng như tính đích thực của nó.
Ưu tiên sự hiện diện thể chất
Trong phần cuối này, thiết nghĩ cần nhấn mạnh một điều rằng, việc khẳng định giá trị và tính xác thực của trải nghiệm truyền thông trực tuyến không nên được hiểu như một luận cứ đánh đồng tính chất giữa hai hình thức trực tuyến và trực tiếp. Trở lại với Hội Thánh sơ khai, chúng ta đừng quên rằng mặc dù thánh Phaolô gửi cho tín hữu Côrintô những bức thư đầy tâm huyết, nhưng không phải mọi vấn đề đều nhanh chóng được giải quyết. Một phần của quá trình giải hòa đòi hỏi thánh Phaolô phải trực tiếp đến thăm người Côrintô “để anh em được lợi gấp đôi” (2Cr 1,15). Thực ra, trước khi thánh Phaolô thực hiện chuyến đến thăm cộng đoàn để giải quyết những vấn đề khúc mắc, ngài đã viết những lá thư dọn đường rồi, để khi đến nơi, cuộc gặp gỡ mặt đối mặt sẽ có kết quả hơn và dễ dàng hơn cho cả hai bên (2,1-3). Việc Thánh Phaolô mong muốn và thừa nhận sự cần thiết phải trực tiếp đến thăm các giáo đoàn Kitô hữu, không chỉ giao tiếp bằng thư từ, cũng được thể hiện rõ ràng trong lá thư gửi cho tín hữu Rôma. Mặc dù tại thời điểm viết thư, thánh Phaolô chưa bao giờ đến Rôma, ngài cũng không phải là người có vai trò thành lập giáo đoàn ở đó, nhưng thánh Phaolô bày tỏ rằng: “Tôi rất ước ao được gặp anh em để chia sẻ với anh em phần nào ân huệ Thánh Thần, nhờ đó anh em vững mạnh, nghĩa là để anh em chúng ta cùng khích lệ nhau, bởi vì cả anh em lẫn tôi, chúng ta đều chung một niềm tin” (Rm 1,11-12).
Cách nhìn về giá trị của những
chuyến thăm trực tiếp không chỉ thấy ở riêng thánh Phaolô. Trong các giáo đoàn
của thánh Gioan, vị lãnh đạo Giáo hội, khi viết thư cho người đứng đầu một giáo
đoàn nhỏ, ngài cũng bày tỏ mong muốn được gặp gỡ để trao đổi trực tiếp về các vấn
đề liên quan đến giáo đoàn. Khi kết thúc bức thư, ngài viết: “Tôi còn có nhiều
điều phải viết cho anh em, tôi không muốn dùng giấy mực. Nhưng tôi hy vọng có
thể đến với anh em và nói chuyện trực tiếp, để niềm vui của chúng ta được nên
trọn vẹn” (2 Ga 12). Những tâm tư của thánh
Phaolô và người đứng đầu giáo đoàn của Gioan đều chứng minh rằng, những
cuộc gặp gỡ trực tiếp không chỉ mang lại niềm vui và ân sủng lớn hơn cho các
tín hữu, mà còn đáp ứng nhu cầu tình cảm và tâm linh của chính những người lãnh
đạo Hội Thánh.
Qua sự ao ước được hiện diện
trực tiếp của các vị lãnh đạo Giáo hội với các tín hữu cho thấy, đây cũng là
khao khát mà chính Thiên Chúa đã thể hiện với con người. Từ sự hiện diện của
Thiên Chúa giữa dân Is-ra-en dưới nhiều hình thức khác nhau (tiếng gió, ngọn lửa,
các biến cố thiên nhiên…), cũng như việc Ngài sử dụng các tiên tri để truyền
thông với dân Is-ra-en, cuối cùng Thiên Chúa đã nhập thể làm người, qua Đức
Giêsu, để liên kết với con người một cách chặt chẽ và cụ thể. Qua biến cố Nhập
thể của Đức Giêsu, Thiên Chúa trực tiếp làm người, mang thân phận con người, để
bày tỏ cho con người biết về chính Ngài một cách sâu xa hơn. Biến cố Nhập thể
đã mang lại giá trị và hiệu quả cho kế hoạch cứu chuộc của Thiên Chúa vượt xa
những gì có thể làm được qua những phương cách truyền thông khác đã được thực
hiện trước đó.
Trong bối cảnh của đại dịch
Covid-19, sự khác biệt về phẩm chất giữa hình thức hiện diện trực tuyến và trực
tiếp có thể nhận thấy qua những sự việc cụ thể. Chẳng hạn, nhiều sinh viên đại
học ở Hoa Kỳ đã yêu cầu các trường đại học phải hoàn trả hoặc giảm học phí sau
khi buộc phải tham gia các lớp học trực tuyến dài hạn. Họ cho rằng hình thức học
trực tuyến không thể nào so sánh với việc học trực tiếp trên lớp. Tương tự, nhiều
trẻ em trên khắp thế giới sau nhiều ngày bị cô lập trong nhà, ao ước được ra
ngoài để vui chơi, gặp gỡ bạn bè, thay vì chỉ liên lạc với nhau qua tin nhắn hoặc
cuộc gọi bằng hình ảnh (video chat).
Vào ngày 14 tháng 6 năm 2020, nhóm nhạc nổi tiếng toàn cầu, BTS, đến từ Hàn Quốc,
đã biểu diễn một buổi hòa nhạc trực tuyến có số lượng khán giả theo dõi kỷ lục
650.000 người hâm mộ trên khắp thế giới. Mặc dù được coi là một thành công lớn
về mặt doanh thu (gần 20 triệu Mỹ kim) cũng như lượng khán giả, nhưng Suga, một
thành viên của ban nhạc, bày tỏ: “Nói thật là chúng tôi muốn biểu diễn [trong
chuyến lưu diễn] rất nhiều. Thật kỳ lạ khi không có tất cả các bạn cổ vũ chúng
tôi trực tiếp. Mặc dù chúng ta không thể nhìn thấy nhau về mặt thể lý, nhưng
chúng ta nên tin tưởng vào thực tế là chúng ta sẽ sớm gặp nhau” (Bate, 2020).
Những ví dụ trên cùng với
kinh nghiệm của chính chúng ta trong thời gian phải giãn cách xã hội khẳng định
rằng, việc thừa nhận giá trị và tính xác thực của trải nghiệm trực tuyến không
cần và không nên hàm ý rằng, hai trải nghiệm gặp gỡ và truyền thông trực tiếp
và trực tuyến đều mang phẩm chất ngang nhau; hình thức này có thể thay thế hình
thức kia cách tuyệt đối. Trên thực tế, những cuộc gặp gỡ trực tuyến hiệu quả nhất
chính là những lần khơi lên trong tâm tư mỗi người chúng ta ao ước muốn kết nối
với nhau mật thiết hơn nữa qua những cuộc gặp gỡ mặt đối mặt, vai kề vai, “tay
bắt mặt mừng”. Cũng như Thiên Chúa đã không chỉ muốn truyền thông với nhân loại
qua những dấu chỉ thiên nhiên hay qua lời các ngôn sứ, nhưng qua chính Con Một
của Ngài, hầu nhân loại được cứu rỗi.
Kết luận
Khi các nhà lãnh đạo Giáo hội ứng phó với đại dịch Covid-19, tìm cách thực hiện “sáng tạo truyền giáo” như ĐGH Phanxicô đã thúc giục bằng cách hiện diện trực tuyến, họ không thể cùng một lúc dựa vào CNTT để thi hành sứ vụ mà lại cho rằng hình thức này là “ảo”, “kém chân thực” hoặc “không hoàn toàn chân thực”, và vì thế không phải là một ưu tiên. Thái độ này không chỉ xem thường và bỏ qua sức mạnh tiềm tàng của CNTT cho công việc rao giảng Tin Mừng, mà còn hạ thấp giá trị của chính truyền thông đang nỗ lực thực hiện nhằm mục đích nuôi dưỡng sự hiệp thông trong Giáo hội. Do đó, Giáo hội trong thời hậu đại dịch, các nhà lãnh đạo, đặc biệt là những người đã sử dụng phương tiện trực tuyến trong cuộc khủng hoảng, không nên rút lui hay từ bỏ cách đột ngột khỏi không gian mạng. Nếu CNTT và không gian mạng được các Đức Giáo Hoàng công nhận là “thành quả của sự khéo léo của con người, phải được đặt để phục vụ lợi ích toàn diện của cá nhân và toàn thể nhân loại” (ĐGH Bênêđíctô XVI, 2011), thì sự hiện diện trực tuyến và việc lãnh đạo trong lĩnh vực kỹ thuật số không thể chỉ là một giải pháp tạm thời để cầm cự trong khi đại dịch đang xảy ra, mà nó phải được đưa vào chương trình truyền giáo một cách quy mộ và lâu dài của Giáo hội. Nếu đại dịch Covid-19 dạy chúng ta một điều, thì điều đó chính là nhân loại, trong đó bao gồm cả Giáo hội, có mối liên hệ chặt chẽ với nhau. Theo cách tương tự, cuộc sống trực tuyến và ngoại tuyến của chúng ta ngày càng được kết nối liền mạch với nhau trong kỷ nguyên kỹ thuật số. Việc xây dựng và duy trì sự hiệp thông trong Giáo hội cũng như trong toàn thể gia đình nhân loại đòi hỏi chúng ta phải sử dụng mọi phương tiện có sẵn. Bên cạnh đó, sự hiện diện và hướng dẫn của Giáo hội luôn cần thiết trong mọi bối cảnh. Do đó, Giáo hội sau đại dịch sẽ phục vụ tốt cho Thiên Chúa và nhân loại khi có thể điều hướng và sử dụng CNTT một cách hợp lý, ưu tiên thích đáng cho các hình thức truyền thông có lợi cho việc nuôi dưỡng tinh thần của các tín hữu, luôn đặt lên hàng đầu mục đích tối hậu là sự hiệp thông giữa con người với Thiên Chúa và với toàn thể thụ tạo trong “Ngôi nhà chung” mà Chúa đã ban cho chúng ta.
Tài
liệu tham khảo
Bate, Ellie (2020). BTS' virtual concert "bang bang con" proved their biggest strength is their connection with their fans. Buzzfeed.Com. Truy cập từ https://www.buzzfeed.com/eleanorbate/bts-bang-bang-con-live-concert-army
Beck, Edward (2020). Priest: Mr. President, we don't need to open churches to practice our faith. CNN. Truy cập từ https://edition.cnn.com/2020/05/22/opinions/churches-reopening-trump-covid-19-beck/index.html.
Bordona, Linda (2018, October 17). Bishop Barron on the Synod, 'nones', existential peripheries and social media. Vatican News. Retrieved from https://www.vaticannews.va/en/church/news/2018-10/synod-youth-2018-interview-bishop-barron0.html
Communio et Progressio (1971). Truy cập từ http://www.vatican.va/roman_curia/pontifical_councils/pccs/documents/rc_pc_pccs_doc_23051971_communio_en.html
Dungan, Kelli (2020). Coronavirus: star-studded ‘One World’ virtual concert raises $128M for front-line pandemic workers. Truy cập từ https://www.wsbtv.com/news/trending/coronavirus-star-studded-one-world-virtual-concert-raises-128m-front-line-pandemic-workers/WUOMI63245DTTO7VVV67OVCKVA/
Eilers, Josef-Franz (2009). Communicating in community: an introduction to social communication. Manila, Philippines: Logos Publications, Inc.
Heil, John Paul (2011). The letters of Paul as rituals of worship. Eugene, Oregon: Cascade Books.
Le Duc, Anthony and John Mi Shen (2021). Pastoral Creativity Amid the Covid-19 Pandemic: Global Experiences. Manila, Philippines: Logos Publications, Inc.
Macairan, Evelyn (2020). Online masses not enough, bishop says. Truy cập từ https://www.philstar.com/headlines/2020/06/15/2020955/online-masses-not-enough-bishop-says
Merriam-Webster Dictionary Online (2020). Truy cập từ https://www.merriam-webster.com/dictionary/virtual.
Narbona, Juan (2016). Digital leadership, Twitter and Pope Francis. Church, Communication and Culture 1(1), 90-109. doi: 10.1080/23753234.2016.1181307
New International Version Online Bible. Truy cập từ https://www.biblegateway.com/versions/New-International-Version-NIV-Bible/
Pomili, Domenico (2011). Il nuovo ell’antico: comunicazione e testimonianza nell’era digitale [The new in the old: communication and witnessing in the digital era]. San Paolo, Italy: Cinisello Balsamo.
Pope Benedict XVI (2011). World communications day message 2011. The Holy See. Truy cập từ http://www.vatican.va/content/benedict-xvi/en/messages/communications/documents/hf_ben-xvi_mes_20110124_45th-world-communications-day.pdf.
Pope Benedict XVI (2013). World communications day message 2013. The Holy See. Truy cập từ http://www.vatican.va/content/benedict-xvi/en/messages/communications/documents/hf_ben-xvi_mes_20130124_47th-world-communications-day.html.
Pope Francis (2013). Evangelii
Gaudium. The Holy See. Truy cập từ http://www.vatican.va/content/francesco/en/apost_exhortations/documents/papa-francesco_esortazione-ap_20131124_evangelii-gaudium.html.
Pope John Paul II (2002). World communications day message 2002. The Holy See. Truy cập từ http://w2.vatican.va/content/john-paul-ii/en/messages/communications/documents/hf_jp-ii_mes_20020122_world-communications-day.html.
Vatican News (2019, January 20). Pope launches his click to pray app profile. Truy cập từ https://www.vaticannews.va/en/pope/news/2019-01/pope-launches-click-to-pray-app.html.
[1] Theo ý kiến của người viết thì từ “virtual” được dịch ra tiếng Việt là “ảo” chưa thực sự chính xác. Tuy nhiên,
đây là từ đang được sử dụng phổ biến và rộng rãi.
[2] Theo định nghĩa của từ điển Merriam-Webster Online.
[3] Serving “as substitutes for his personal presence, the
letters of Paul make him present to his various audiences in and through his
words of worship considered as ritual ‘speech acts,’ that is, words that
actually do what they say, words that communicate by not only informing but
performing” (p. 3)
[4] Các thông tin này đến từ những lần tác giả đã nói chuyện
với Cha John Mi Shen qua ứng dụng WhatsApp.
Wednesday, June 23, 2021
Hướng đến Thần học mạng: Thần học trong bối cảnh kỹ thuật số (Phần IV - hết)
Tác giả: LM Anthony Lê Đức, SVD
Kể từ khi loại hình Web 2.0 ra đời, người dùng được trải nghiệm chuyển đổi từ việc xem thông tin cách thụ động sang việc tạo nội dung, tương tác và cộng tác với những người dùng khác,[1] không chỉ tập trung nhận hoặc trao đổi thông tin nhưng hướng đến tương quan nhân bản. Không giống các trang web truyền thống dựa trên chữ, trong đó các nhóm tin tức, danh sách thư từ không làm nổi bật được khía cạnh tương quan của người dùng, các mạng xã hội nhắm đến việc đặt mối tương quan ở trung tâm. Trong mô hình mới này, khái niệm sự hiện diện (presence) được thay bằng kết nối (connection) hay kết nối hỗ tương (interconnection). Nếu không có sự kết nối hỗ tương giữa chúng ta và người khác trên internet, chúng ta chỉ là những thực thể đơn lẻ trên không gian mạng. Thật ra trên Facebook, người dùng có tùy chọn hoặc trở thành “bạn bè” của người khác nếu người đó có trang cá nhân (profile page), hoặc trở thành “người hâm mộ” của ai đó nếu họ có “fan page”. Mặc dù Facebook, Tiktok và WeChat thuộc nhóm những mạng xã hội phổ biến nhất hiện nay, vẫn có hàng trăm mạng xã hội khác được xây dựng để đáp ứng các mục đích, sở thích và văn hóa khác nhau…[2]
Dẫu rằng mô hình web mới nhấn mạnh đến tương quan, nhưng các tương quan trong môi trường này luôn luôn bị giới hạn vì tính đa chiều của các tương quan luôn bị “san phẳng” cách nào đó bởi bản chất của công nghệ. Hệ quả là trên Facebook, bạn cùng lớp, ông bà, cha xứ ở ngoài đời thực cũng như những người ở một thế giới mà bạn chưa gặp bao giờ cũng đều bị thu gọn trong một danh mục “bạn bè”. Còn trên Twitter, tất cả những người bạn nối kết đều là “người theo dõi” của bạn. Cách nào đó những từ ngữ này không chỉ bỏ qua bản chất thực sự của mối tương quan giữa bạn và một người nào đó cụ thể nối kết với bạn, nhưng chúng còn làm sai lệch ý nghĩa của từ “bạn bè” hay “người theo dõi”. Theo Brett McCraken, trong thế giới Facebook, người ta chọn “bạn bè” như một thứ đồ sưu tầm để xây dựng hình ảnh và vị thế xã hội của chính mình. Người ta “kết bạn” trên Facebook hay “theo dõi” ai đó trên Twitter với chủ đích và theo chiến lược, và chúng ta đăng gì đó lên tường của họ hay gắn thẻ họ trong một bài đăng để công khai hóa mối tương quan đó cho mọi người đều biết.[3]
McCraken khẳng định rằng cách người ta đưa các mối tương quan công khai lên thế giới trực tuyến, chia sẻ rộng rãi những thông tin đáng lẽ nên giữ “nội bộ”, và quản lý vi mô các mối tương quan xã hội bằng các bài đăng trên tường của mình hay trạng thái của người khác tạo nên những hành động giả tạo, “mang tính biểu diễn”, làm giảm giá trị các mối tương quan.[4] Đức Thánh Cha Biển Đức cảnh báo trong Sứ điệp ngày Thế giới Truyền thông năm 2009: “Tình bạn đích thực là một trong những điều tốt đẹp nhất mà con người được trải nghiệm. Vì thế cần phải cẩn trọng, đừng bao giờ tầm thường hóa khái niệm hay kinh nghiệm về tình bạn.”[5] Cũng trong sứ điệp ấy, Đức Thánh Cha nhắc đến nguy cơ đầu tư thời gian và năng lực vào những mối quan hệ trực tuyến trong khi quên sót việc nuôi dưỡng các mối tương quan khác trong đời sống:
Thật đáng buồn nếu cái giá phải trả để duy trì và phát triển tình bạn trực tuyến lại là hy sinh sự gắn kết với gia đình, láng giềng và những người chúng ta gặp gỡ trong đời thường, nơi chúng ta làm việc, học hành và giải trí. Nếu bị ám ảnh bởi ước muốn kết nối ảo, người ta có thể cô lập chính mình khỏi những tương tác xã hội thực sự, đồng thời làm xáo trộn thời gian nghỉ ngơi, thinh lặng và suy tư cần thiết cho sự phát triển nhân bản cách lành mạnh.[6]
Quan điểm này dựa trên tư tưởng rằng việc nuôi dưỡng các mối tương quan thực sự cần đến chiều kích tiếp xúc cá nhân và thể lý mà không gian mạng không thể cung cấp. Cả Đức Thánh Cha Biển Đức XVI và vị tiền nhiệm của ngài là Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II đều nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc tiếp xúc trực tiếp giữa con người trong mối tương quan hàng ngày, như đề cập trong các sứ điệp ngày Thế giới truyền thông của các ngài.[7] Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II nhận định: “Các mối tương quan qua trung gian điện tử không bao giờ có thể thay thế sự tiếp xúc trực tiếp giữa người với người.”[8]
Bất chấp những giới hạn của các mối tương quan qua web, thực tế và sự phổ biến của các tương quan đó mời gọi chúng ta không loại bỏ chúng hoàn toàn, nhưng cố gắng nhận biết sự tồn tại của chúng, cũng như tìm cách mở rộng những phạm vi hiện tại để thấu hiểu ý nghĩa đích thực của việc xây dựng mối tương quan với người khác cũng như gọi ai đó là người thân cận của mình. Mặc dù ba vị Giáo hoàng gần nhất đều mời gọi cảnh giác với các mối quan hệ trực tuyến, tất cả ba vị đều hiểu rõ hoàn cảnh thực tế cũng như những cơ hội do những tương quan này có thể tạo ra. Đức Thánh Cha Biển Đức khẳng định rằng hình thức “chuyển tải thông tin và kiến thức này làm nảy sinh cách thức mới để học hỏi và tư duy, với những cơ hội bất ngờ để thiết lập các tương quan và xây dựng tình bằng hữu.”[9] Nó không chỉ tạo điều kiện cho người ta đến với nhau, nhưng còn hỗ trợ việc loan báo Tin Mừng. Đức Thánh Cha Biển Đức kêu gọi các linh mục đang đứng “trước ngưỡng cửa của thời đại mới khi những công nghệ mới tạo ra các hình thức tương quan sâu xa hơn và vượt qua những khoảnh cách lớn hơn, hãy đáp ứng mục vụ bằng cách sử dụng truyền thông cách hữu hiệu hơn bao giờ hết cho việc phục vụ Lời Chúa.”[10]
Từ một góc nhìn cởi mở, chúng ta có thể nhận ra rằng các tương quan trực tuyến không luôn có nghĩa là ước muốn thoát khỏi những mối tương quan thực sự của đời sống, nhưng là một cách tượng trưng cho khát vọng sâu xa của con người là được giao tiếp với người khác. Các ứng dụng internet đa dạng giúp mọi người tham gia xây dựng các mối tương quan, chia sẻ thông tin, trao đổi ý tưởng, tạo ra các hình thức giải trí mới có thể nói được là phản ánh khát vọng nối kết có gốc rễ sâu xa trong tâm hồn con người.[11] Chúng cũng thể hiện nhu cầu mở lòng ra với người khác và tìm sự hiệp thông với họ, một hành động giúp hoàn thành nhân tính của chúng ta.[12] Thời đại kỹ thuật số và các loại tương quan có thể xây dựng trong môi trường này buộc chúng ta tái duyệt xét và định nghĩa thế nào là một người bạn và thân cận.
Dụ ngôn về người Samari nhân hậu của Chúa Giêsu cho chúng ta thấy rằng việc xem ai là người thân cận không dựa trên chủng tộc hay địa vị xã hội, nhưng dựa trên sự sẵn lòng của chúng ta trước người khác. Trong dụ ngôn, một người Do Thái bị tấn công và bị cướp trên đường từ Giêrusalem đi Giêricô. Mặc dù anh ta nằm dở sống dở chết bên vệ đường, cả thầy tư tế và Lêvi đều đi ngang qua mà không đoái hoài. Cuối cùng, một người Samari tình cờ đi ngang qua chỗ nạn nhân và đã cung cấp sự chăm sóc cần thiết nhằm cứu nạn nhân khỏi nguy kịch. Trong xã hội Do Thái, người Samari bị coi thường và tương quan với họ là điều cấm kỵ, trong khi đó các thầy tư tế và Lêvi lại được rất kính trọng, người có học thức và quyền lực. Tuy nhiên, trong dụ ngôn, họ đã thất bại trong việc giúp đồng loại của mình, còn người Samari lại biểu tỏ được lòng trắc ẩn và thương xót với nạn nhân, vượt xa những gì người ta mong đợi nơi anh.
Dụ ngôn người Samari nhân hậu trình bày một mô hình tương quan không bị giới hạn bởi những biên giới nhân tạo do các chuẩn mực văn hóa, xã hội, đạo đức hay tôn giáo áp đặt. Hơn nữa, dụ ngôn ấy còn nhấn mạnh đến những khả năng tạo tương quan của một con tim thấm nhuần lòng bác ái, trắc ẩn và xót thương. Mặc dù câu chuyện được Chúa Giêsu kể từ hai thiên niên kỷ trước, mô hình tương quan mà Ngài đề nghị vẫn không mất đi giá trị của nó qua mọi thời đại, bao gồm cả thời đại kỹ thuật số hiện nay. Nếu có khác thì chỉ là thời đại kỹ thuật số với những cơ hội và giới hạn có thể giúp chúng ta suy nghĩ về mô hình tương quan trong những cách thế mới. Không gian mạng là nơi mọi người trên thế giới với các bối cảnh văn hóa, tôn giáo và xã hội đa dạng có thể đến với nhau và tham gia vào sự trao đổi và chia sẻ hỗ tương; việc xây dựng rộng rãi các mối tương quan trên mạng cũng có thể biện minh cho lập luận rằng, nhu cầu hiệp thông của con người có khả năng và buộc phải vượt qua mọi trở ngại. Nếu tương quan không nên bị giới hạn bởi yếu tố văn hóa, giới tính hay xã hội thì chúng cũng không nên bị kìm hãm bởi khoảng cách dù là vật lý hay kỹ thuật số.
Thời đại kỹ thuật số làm nổi bật mong muốn có người thân cận dù ở bất cứ tuổi nào. Có một số người cho rằng bận tâm với các mối tương quan trực tuyến cản trở chúng ta tìm hiểu về những người sống trong cùng khu phố và ngay cả người đang sống cạnh nhà chúng ta. Tuy nhiên, cũng cần phải đặt câu hỏi: Liệu mối bận tâm với tương quan trực tuyến là nguyên do gây ra khoảng cách với người hàng xóm bên cạnh, hay đó chỉ là kết quả phản ánh về một xã hội mà có nhiều người không hay biết tên người hàng xóm dù đã sống nhiều năm bên cạnh họ? Và vì thế người ta buộc phải đi tìm mối tương quan ở môi trường khác để thay thế cái mà người ta không tìm ra được trong không gian vậy lý?
Đây là vấn đề được gọi là “con gà và quả trứng” – cái nào có trước? Vào những năm cuối của thập kỷ vừa qua, các ứng dụng mạng xã hội dựa trên vị trí Foursquare và Gowalla đã được phát hành. Foursquare là một ứng dụng thông qua mô tả của chính người dùng về sở thích và những nơi thường lui tới cũng như phản hồi của người dùng khác để đưa ra đề xuất về các địa điểm trong khu vực hiện hành.[13] Gowalla, ra đời năm 2007 và đóng lại năm 2012, là một ứng dụng cho phép người dùng check-in những địa điểm mà họ đến.[14] Gowalla sau đó đã được Facebook mua lại,[15] và từ khi đó chức năng check-in đã trở thành một trong những chức năng thịnh hành nhất của Facebook. Việc check-in trên mạng xã hội tiết lộ rõ ràng cho tất cả “bạn bè” của bạn biết sự hiện diện của bạn ở một địa điểm cụ thể, tạo điều kiện cho những cuộc gặp gỡ trực tuyến và cả thể lý nữa.[16] Do đó, việc check-in có thể giúp những người bị xa cách về địa lý hay thiếu thông tin đến với nhau để cùng uống cà phê, xem phim hay hẹn hò nữa. Antonio Spadaro đặt vấn đề: “Cái gì khiến cho người ta liên tục xâm phạm quyền riêng tư của mình để đưa thông tin về sự di chuyển của mình lên thế giới kỹ thuật số của họ?”[17] Spadaro tự trả lời: “Dĩ nhiên điều này diễn tả ước muốn gần gũi, một ước muốn đem thế giới các mối tương quan của chính mình lên mức độ tiếp xúc thực sự” (tác giả thêm chữ in nghiêng).[18] Thật vậy, các ứng dụng mạng xã hội khai thác chức năng định vị và check-in cho thấy rằng trong nền văn hóa đương đại, mong muốn sâu xa có những tương quan ý nghĩa và hiệp thông với người khác tiếp tục định hướng cho sự phát triển công nghệ. Cách nào đó, những tiến bộ kỹ thuật này giúp chúng ta đương đầu với và bù đắp cho thực trạng ngày càng khó tìm được cơ hội để dừng lại trước sân nói chuyện với người hàng xóm hay quy tụ bạn bè, gia đình thường xuyên sau giờ làm việc hay vào dịp cuối tuần.
Mô hình tương quan trong dụ ngôn người Samari nhân hậu nhắc nhớ một điều quan trọng là trở nên người thân cận đòi chúng phải hành xử cách thân cận. Trở nên thân cận rõ ràng là nói về một điều sâu xa hơn là sự gần gũi về mặt thể lý hay sự tham gia vào các cuộc tiếp xúc trực tiếp. Nó nói đến cách người ta đối xử với nhau, đặc biệt trong lúc khó khăn hoạn nạn. Môi trường kỹ thuật số không chỉ giúp chúng ta có thể giữ liên lạc với nhiều người hơn trong xã hội truyền thống, mà còn biết nhiều hơn về đời sống của biết bao người trên thế giới. Thuật ngữ “từ thiện lan truyền” (viral philanthropy) hay “bác ái lan truyền” (viral charity) ra đời trong thời đại internet để mô tả những sáng kiến bác ái trên thế giới trực tuyến, dù có kế hoạch hay tự phát, đã quyên góp được những số tiền khổng lồ cho cá nhân và nhóm người, đôi khi hơn rất nhiều so với mục tiêu ban đầu của kế hoạch. Trong đại dịch virus corona, một khách hàng của cà phê Starbucks ở San Diego, California cố tình hạ nhục nhân viên pha chế tên là Lenin Gutierrez trên tài khoản Facebook sau khi anh ta từ chối phục vụ cô vì cô không đeo khẩu trang theo quy định của công ty. Bài đăng của cô ấy đã thu hút hàng trăm ngàn lượt bình luận, nhưng hầu hết để bảo vệ Gutierrez. Cùng lúc đó, vào ngày 22/06/2020, một cư dân mạng tên là Matt Cowan thuộc Irvine, California, người không biết nhân viên pha chế kia, đã quyết định lập một hộp tiền thưởng trên trang mạng xã hội GoFundMe với tiêu đề “Thưởng cho Lenin đã đấu tranh với San Diego Karen."[19] Dù ý định ban đầu là quyên góp số tiền thưởng 1,000 USD, nhưng số tiền thu được cho đến ngày 20/08/2020 lại lên đến 105,000 USD.[20] Nhận được sự hỗ trợ đầy bất ngờ từ những người hoàn toàn xa lạ, Gutierrez vô cùng biết ơn. Trong một video đăng trực tuyến, nhân viên pha chế trẻ tuổi cho biết anh sẽ dùng số tiền đó để thực hiện ước mơ trở thành một vũ công và dạy múa cho các trẻ em. Sự việc kể trên xem ra đáng ngạc nhiên, tuy nhiên, trong thời đại mạng xã hội, sự việc các chiến dịch từ thiện bất ngờ lan truyền, thu góp được số tiền khổng lồ cho cá nhân và tổ chức ngày nay khá phổ biến.
Trong khi thời đại kỹ thuật số chứng minh sức mạnh và khả năng của tình làng nghĩa xóm, nó vẫn chưa thể đáp ứng mô hình tương quan mà Chúa Giêsu đặt ra. Trong dụ ngôn, trước khi người Samari trả tiền nhà trọ cho nạn nhân giúp anh phục hồi, thì câu chuyện cho chúng ta biết rằng người Samari “đã nhìn thấy nạn nhân và động lòng trắc ẩn. Người đó lại gần, băng bó những vết thương, xức dầu và rượu, rồi đỡ nạn nhân lên lừa của mình, đưa về quán trọ săn sóc.”[21] Từ hành động của người Samari nhân hậu, chúng ta nhận ra rằng việc thực hiện hành động mang tính thân cận có ý nghĩa sâu xa hơn đơn thuần việc bỏ tiền ra để trợ giúp người túng thiếu. Chiếu theo những gì người Samari nhân hậu đã làm, rõ ràng tiền bạc không được xếp đầu tiên trong hệ thống thứ tự. Trở nên thân cận trong mô hình của Chúa Giêsu nghĩa là nhận biết sự hiện diện của ai đó, là nhìn thấy nỗi đau khổ của họ, là động lòng thương với họ. Hơn nữa, nó đòi hỏi cả chiều kích thể lý, như trong dụ ngôn thể hiện qua những hành động đến gần, băng bó vết thương, xức dầu và rượu, đỡ nạn nhân lên lừa và đem về quán trọ. Những hành động cụ thể, gần gũi và trực tiếp này ngụ ý rằng những tương quan đích thực đòi hỏi các khía cạnh thể hiện khác ngoài các khía cạnh như tình cảm và tinh thần. Theo Đức Thánh Cha Phanxicô, hình ảnh của người Samari chăm sóc người bị thương đã biểu lộ được ý nghĩa thực sự của tình thân.[22] Đức Thánh Cha Biển Đức nhắc chúng ta “Luôn luôn phải nhớ rằng tiếp xúc ảo không thể và không được thay thế việc tiếp xúc trực tiếp giữa người với người ở mọi cấp độ của đời sống.”[23] Bởi lẽ chỉ trong giao tiếp trực tiếp, con người mới xức dầu và rượu lên được vết thương của người khác, như trong trường hợp người Samari nhân hậu và nạn nhân người Do Thái, hay mới có thể rửa chân cho người khác như Chúa Giêsu rửa chân cho các môn đệ trong Bữa Tiệc Ly. Sự nối kết tình cảm và tinh thần giữa các cá nhân trong môi trường kỹ thuật số phải được bổ xung, cụ thể hóa và hiện thực hóa qua những biểu lộ diễn ra trong không gian thể lý.
Như chúng ta thấy, mặc dù môi trường kỹ thuật số đem lại những khía cạnh mới cho các tương quan liên vị, chúng vẫn có những giới hạn trong việc thể hiện các tương quan đó trong đời sống thực tế. Hơn nữa, khi các tương quan phụ thuộc nhiều vào sự phát triển của công nghệ và khả năng của con người được tiếp cận với nó, thì sẽ luôn luôn có nguy cơ sự tiếp cận ấy không được bình đẳng, dẫn đến chênh lệch giàu nghèo. Trong kỷ nguyên kỹ thuật số này, sự chênh lệch trong việc tiếp cận được gọi là “khoảng cách kỹ thuật số”, là một vấn đề thực tế trên thế giới cũng như tại Á châu. Người ta ước tính đến tháng 07/2020, số người dùng internet trên thế giới là 4,7 tỷ, chiếm 59% dân số toàn cầu. Tuy nhiên vẫn còn có 41% dân số thế giới không tiếp cận được internet.[24] Những lý do dẫn đến thiếu tiếp cận internet bao gồm thiếu phủ sóng 4G, không thể trả phí dịch vụ, không có nội dung bằng ngôn ngữ mà người dùng có thể hiểu được. Khoảng cách kỹ thuật số dễ thấy trong bối cảnh châu Á. Trong khi Hàn Quốc, Brunei và Nhật Bản có tỷ lệ người dùng internet lần lượt là 96%, 95,3% và 93,8%, dẫn đầu cả ở châu Á lẫn thế giới, thì Bắc Hàn có tỷ lệ chỉ khoảng 0,1%. Afghanistan và Turmenistan có tỷ lệ người dùng internet là 18,8% và 20,9%.[25] Trong khi Singapore xếp thứ hai trên thế giới về Chỉ số sẵn sàng kết nối (NRI), Yemen lại xếp cuối danh sách. Pakistan, Nepal, Campuchia và Lào thuộc số 20 nước có điểm số NRI thấp nhất.[26] Không chỉ có khoảng cách kỹ thuật số trong dân chúng nói chung, còn có khoảng cách lớn liên quan đến giới tính. Tại châu Á, tỷ lệ nam giới truy cập internet là 54,6% vượt nữ giới chỉ có 41,3%.[27] Khoảng cách kỹ thuật số theo giới tính không được cải thiện, mà còn tệ hơn trong những năm vừa qua. Theo Liên minh Viễn thông Quốc tế (ITU), từ 2013 – 2017, sự chênh lệch tăng từ 17% lên 24%. Indonesia, một trong các quốc gia thành viên ASEAN, có độ chênh lệch kỹ thuật số về giới tính cao nhất trong khối kinh tế APEC.[28] Độ chênh lệch này không chỉ do nghèo đói nhưng còn vì thái độ và hạn chế mang tính thể chế và văn hóa – xã hội gây cản trở người nữ tiếp cận và truy cập internet.
Những con số thống kê nêu trên cho thấy rằng các tương quan liên vị được hình thành và duy trì bằng công nghệ kỹ thuật số có liên quan đến công bằng xã hội, vì khoảng cách trong xã hội được thể hiện dưới hình thức mới – sự khác biệt giữa người có điều kiện và không có điều kiện để tiếp cận với công nghệ. Khoảng cách kỹ thuật số là khoảng cách giữa “giàu thông tin” và “nghèo thông tin”. Do đó, nếu công nghệ là trung gian đầu tiên cho các tương quan liên vị của chúng ta, thì rất có thể chúng ta chỉ tương tác với những người có tình trạng tương tự về xã hội và công nghệ như chúng ta. Những người “nghèo kỹ thuật số” trở thành những người ở đâu đó mà chúng ta có lẽ chỉ biết qua các bản báo cáo hay tin tức, nhưng không có cơ hội để biết về họ cách cá vị sâu xa hơn. Vì vậy, khoảng cách kỹ thuật số cản trở tiềm năng đưa mọi người thuộc mọi bối cảnh lại gần nhau của internet, nhất là ở lục địa Á châu.
Kết luận
Bài viết này đào sâu hai khía cạnh cơ bản của thần học mạng ngang qua phần thảo luận về tương quan của con người với Chúa, với anh em đồng loại, và những tương quan này được thông tri và biến đổi thế nào trong môi trường kỹ thuật số. Những nội dung này cho thấy internet và thần học mạng tạo điều kiện nhận thức về sự hiện diện của Thiên Chúa theo nghĩa ẩn dụ, không giới hạn Ngài trong thời gian lẫn không gian. Trong khi khoa học với những khám phá về thời gian và không gian dường như loại trừ khả năng có thiên đàng như một nơi chốn xa xôi nào đó và khiến cho tín ngưỡng bình dân trở nên phi lý, thì công nghệ mới với không gian mạng được tạo ra bởi những con số không đụng chạm được, lại cho chúng ta thấy rằng sự hiện diện là có thể xảy ra, ngay cả khi không có những tính chất vật lý theo yêu cầu của khoa học truyền thống. Hình ảnh về Thiên Chúa trở nên phong phú hơn cho những người mong muốn tìm hiểu về Ngài, bởi lẽ nhận thức về Chúa thế nào không nhất thiết được truyền lại từ một nguồn tài liệu chính thức duy nhất của Giáo hội hay được viết ra theo phương pháp sư phạm của một mục tử duy nhất, nhưng đến từ vô số nguồn chính thống lẫn không chính thống. Thêm vào ảnh hưởng từ các dung mạo truyền thống, nhận thức của một người về Chúa và mối tương quan với Ngài có thể chịu ảnh hưởng bởi các bài viết của những thần học gia chuyên môn và cả người viết blog nghiệp dư, các bài đăng của Đức Giáo Hoàng trên Twitter cũng như chứng từ của một người bạn trên truyền thông xã hội. Giống như kỷ nguyên kỹ thuật số xác nhận thực tế rằng Thiên Chúa không bị giới hạn trong bất cứ lãnh vực cụ thể nào, nó cũng làm cho việc đóng khung Chúa trong bất kỳ tín điều hay học thuyết cụ thể nào trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.
Tương tự như các biên giới bao quanh Chúa, dù là thực hay tưởng tượng, đã được loại bỏ thế nào bởi môi trường kỹ thuật số, các biên giới truyền thống quanh các mối tương quan liên vị cũng được biến đổi. Trong khi mô hình của Chúa Giêsu về người thân cận không bị bất cứ phương tiện nào loại bỏ, thì thời đại kỹ thuật số cho chúng ta thấy tình thân không chỉ vượt trên điều kiện xã hội, văn hóa và tôn giáo, nhưng còn siêu vượt cả không gian vật lý và tự thể hiện trên không gian mạng bằng những cách rất chân thực và ý nghĩa. Không thể phủ nhận rằng những tương quan liên vị được nuôi dưỡng thực sự cần phải có một số mức độ biểu hiện. Như đã được chứng minh, khi được sử dụng cách nghèo nàn, môi trường kỹ thuật số sẽ cô lập con người và tạo ra một hình thức thoát ly; còn nếu được sử dụng cách khôn ngoan, nó lại trở thành những công cụ vô cùng hữu hiệu cho con người thực hiện ước vọng sâu xa nhất là được hiệp thông với người khác.
Đối với người dân trong bối cảnh châu Á, môi trường kỹ thuật số có tiềm năng tác động đến mối tương quan của họ với Thiên Chúa và với người khác cách sâu xa. Là thành phần tôn giáo thiểu số trong lục địa rộng lớn của các tôn giáo lớn trên thế giới, sống chung với những người thuộc các tín ngưỡng khác, việc tìm hiểu về Chúa và nhận thức về Ngài của người châu Á sẽ được phong phú hóa nhờ những gì internet cung cấp, thêm vào những điều kiện hiện nay hình thành nên niềm tin và tâm linh của họ. Tuy nhiên, người châu Á phải nỗ lực để vượt qua thách đố về khoảng cách kỹ thuật số đang tách biệt người giàu – người nghèo, nam và nữ có nguy cơ làm mất đi tiềm năng của những tương quan liên vị. Thay vì giúp xóa bỏ những biên giới đang tồn tại giữa các cá nhân, khoảng cách kỹ thuật số có thể lại trở thành một hình thức khác làm người ta xa cách nhau.
Việc suy tư về những khía cạnh thần học đa dạng có nguồn cảm hứng và gắn liền với kỷ nguyên kỹ thuật số còn là một nhiệm vụ khá mới, nó sẽ phát triển khi thế hệ các thần học gia mới là “những người nhập cư kỹ thuật số”, và đặc biệt là những “cư dân kỹ thuật số” suy tư sâu xa hơn về ý nghĩa thần học của môi trường kỹ thuật số thay đổi không ngừng. Dù vậy, nghiên cứu này đã cố gắng góp phần vào tiến trình suy tư có hệ thống khi xem xét môi trường kỹ thuật số do công nghệ tạo ra đã tích hợp vào đời sống con người ra sao, từ đó kêu gọi và cổ võ cho nỗ lực hình thành nền thần học mạng hoặc điều gì đó tương tự.
HẾT
[1] Thuật
ngữ Web 2.0 được Tim
O'Reilly và
Dale Dougherty đưa ra tại Hội nghị O'Reilly
Media năm
2004. Những điển hình của Web 2.0 là mạng xã hội,
blog, wiki, folksonomies, web chia sẻ video, các dịch vụ lưu trữ, các ứng dụng Web và mashup
[2]
Wikipedia cung cấp một danh sách vô tận những mạng xã hội đang hiện hành hoặc
không còn tồn tại trên toàn thế giới, https://en.wikipedia.org/wiki/List_of_social_networking_trang
webs.
[3] Brett
McCraken, “The Separation of Church and Status: How Online Social Networking
Helps and Hurts the Church,” Princeton Theological Review 17, No. 2
(2010): 26
[4] Ibid., 27
[5] Đức
Thánh Cha Biển Đức XVI, “Sứ điệp ngày Thế giới Truyền thông 2009,” http://w2.vatican.va/content/benedict-xvi/en/messages/communications/documents/hf_ben-xvi_mes_20090124_43rd-world-communications-day.pdf.
[6] Ibid.
[7] Đức
Thánh Cha Biển Đức XVI, “Sứ điệp ngày Thế giới Truyền thông 2011,” https://w2.vatican.va/content/benedict-xvi/en/messages/communications/documents/hf_ben-xvi_mes_20110124_45th-world-communications-day.html.
[8] Đức
Thánh Cha Gioan Phaolô II, “Sứ điệp ngày Thế giới Truyền thông 2002,” http://w2.vatican.va/content/john-paul-ii/en/messages/communications/documents/hf_jp-ii_mes_20020122_world-communications-day.html.
[9] Đức
Thánh Cha Biển Đức XVI, “Sứ điệp ngày Thế giới Truyền thông 2011.”
[10] Đức
Thánh Cha Biển Đức XVI, “Sứ điệp ngày Thế giới Truyền thông 2010,” https://w2.vatican.va/content/benedict-xvi/en/messages/communications/documents/hf_ben-xvi_mes_20100124_44th-world-communications-day.html.
[11] Đức
Thánh Cha Biển Đức XVI, “Sứ điệp ngày Thế giới Truyền thông 2013.”
[12] Đức
Thánh Cha Biển Đức XVI, “Sứ điệp ngày Thế giới Truyền thông 2009.”
[13]
Wikipedia, “Foursquare,” https://en.wikipedia.org/wiki/Foursquare.
[14]
Wikipedia, “Gowalla,” https://en.wikipedia.org/wiki/Gowalla.
[15] Ibid.
[16]
Spadaro, Cybertheology, 33.
[17] Ibid., 34
[18] Ibid.
[19] Theo
Wikipedia, “Karen” là từ mang tính tiêu cực
được dùng ở Hoa Kỳ và các quốc gia nói tiếng Anh, để nói về một người nữ yêu cầu
hay đòi hỏi điều gì vượt quá sự hợp lý hoặc cần thiết. Thường là người nữ da trắng
dùng vị thế xã hội của mình để đòi hỏi cho mình những điều không thỏa đáng. https://en.wikipedia.org/wiki/Karen_(pejorative)#:~:text=Karenper
cent20isper cent20aper cent20pejorativeper cent20term,atper cent20theper
cent20expenseper cent20ofper cent20others.
[20] "Tips for Lenin Standing up to a San Diego
Karen," https://www.gofundme.com/f/tips-for-lenen-standing-up-to-a-san-diego-karen
[21] Luke
10:33-34 (NIV).
[22] Đức
Thánh Cha Phanxicô, “Sứ điệp ngày Thế giới Truyền thông 2014,” https://w2.vatican.va/content/francesco/en/messages/communications/documents/papa-francesco_20140124_messaggio-comunicazioni-sociali.html.
[23] Đức
Thánh Cha Biển Đức XVI, “Sứ điệp ngày Thế giới Truyền thông 2011.”
[24] We Are
Social, “Digital use around the world in July 2020,” https://wearesocial.com/blog/2020/07/digital-use-around-the-world-in-july-2020.
[25] “Sử dụng
Internet ở châu Á, 31 tháng Năm năm 2020” https://www.internetworldstats.com/stats3.htm.
[26] “Chỉ số
sẵn sàng kết nối NRI năm 2019 của các quốc gia,” https://networkreadinessindex.org/nri-2019-countries/#complete-ranking.
[27] “Nỗ lực
xóa bỏ khoảnh cách kỹ thuật số theo giới tính ở châu Á,” Web Foundation (3
April 2020), https://webfoundation.org/2020/04/working-towards-closing-the-digital-gender-gap-in-asia/
[28] “Khoảnh
cách kỹ thuật số theo giới tính ngày càng rộng,” Bangkok Post (11 May 2020), https://www.bangkokpost.com/opinion/opinion/1915812/digital-gender-divide-is-getting-wider



