Người ta gọi nỗi sợ ấy là
FOMO (fear of missing out)—nỗi lo sợ mình sẽ “bỏ lỡ” điều gì đó đang xảy
ra. Không chỉ là bỏ lỡ một tin tức hay một xu hướng mới, mà sâu xa hơn, là nỗi
sợ mình không còn thuộc về cuộc trò chuyện chung, không còn ở “trong cuộc”.
Chính vì nỗi sợ ấy, nhiều
người cảm thấy mình phải luôn cập nhật, luôn theo kịp, luôn bắt “trend”, luôn
hiện diện. Điện thoại gần như không rời tay. Thông báo liên tục xuất hiện. Tin
tức, hình ảnh, video nối tiếp nhau, cuốn con người vào một dòng chảy không có
điểm dừng.
Kết nối trở thành một áp
lực.
Và sự hiện diện, thay vì
mang lại tự do, lại dần trở thành một gánh nặng phải mang.
Và vì thế, nghịch lý
thay, sự hiện diện đích thật lại ngày càng hiếm.
Ta có mặt trong nhiều cuộc
trò chuyện cùng lúc, nhưng hiếm khi ở trọn vẹn với một người.
Ta biết rất nhiều chuyện
đang xảy ra, nhưng lại không thật sự ở đó cho ai. Ta hiện diện khắp nơi,
nhưng lại thường xuyên cảm thấy trống rỗng.
Mạng xã hội giữ ta trong
một trạng thái rất lạ: ở mọi nơi và không ở đâu cả. Chính trong bối cảnh đó, người Kitô hữu được mời gọi sống một cách hiện
diện rất khác. Không phải là hiện diện ồn ào, không phải là luôn lên tiếng,
càng không phải là xuất hiện liên tục.
Đó là một kiểu hiện diện
bén rễ trong mầu nhiệm Nhập Thể.
Thánh Gioan viết một câu
rất đơn sơ, nhưng không ngừng làm nền cho toàn bộ đức tin Kitô giáo: “Ngôi Lời
đã làm người và cư ngụ giữa chúng ta” (Ga 1,14).
Thiên Chúa không cứu độ
con người bằng cách gửi thông điệp từ xa.
Người đến gần.
Người ở lại.
Người “dựng lều” giữa
nhân loại,
chia sẻ thân phận, nhịp sống,
niềm vui và nỗi đau của
con người.
Sự
hiện diện của Đức Kitô không phải là sự hiện diện trừu tượng. Đó là sự hiện diện
cụ thể, có khuôn mặt, có ánh nhìn, có thời gian dành cho từng người. Chính kiểu
hiện diện đó đã chữa lành, nâng đỡ và biến đổi. Và đó cũng là kiểu hiện diện mà
người môn đệ được mời gọi phản chiếu—kể cả trong thế giới số.
Tải sách bản full tại đây.

No comments:
Post a Comment