Wednesday, January 14, 2026

Chương 3 - Phúc thay người hiện diện chân tình, vì họ tạo không gian cho sự gặp gỡ (Phần 2)

 


Hiện diện qua trung gian: Thật hay ảo?

 Khi nói đến mạng xã hội, nhiều người đặt câu hỏi: Liệu có thể gọi sự hiện diện qua màn hình là “hiện diện thật” không?

Ta không ở cùng phòng. Không chạm tay. Không nhìn thấy nhau trực tiếp. Chỉ có chữ viết, hình ảnh, âm thanh. Liệu chừng đó có đủ để gọi là hiện diện? Truyền thống của Giáo Hội trả lời: Có—nhưng theo một cách khác.

Con người từ xưa đến nay vẫn luôn dùng các phương tiện để mở rộng sự hiện diện của mình vượt qua khoảng cách. Một lá thư viết tay mang theo không chỉ thông tin, mà cả tấm lòng người gửi. Một cuộc gọi điện thoại, một chương trình phát thanh, một thông điệp được đọc chung trong cộng đoàn—tất cả đều là những hình thức hiện diện qua trung gian.

Thánh Phaolô là một ví dụ rất đẹp. Dù không luôn có mặt thể lý, ngài vẫn hiện diện mạnh mẽ trong đời sống các cộng đoàn tín hữu thời sơ khai qua thư từ. Văn kiện  Hướng tới sự hiện diện tròn đầy nhắc rằng, đối với thánh Phaolô, không có sự chia cắt giữa hiện diện thể lý và hiện diện qua lời viết, bởi vì cả hai đều phục vụ cho hiệp thông (số 46).

Các thư của ngài không chỉ chuyển tải giáo huấn. Chúng xây dựng cộng đoàn, nối kết các Giáo Hội địa phương với nhau, và giữ cho mối dây hiệp thông không bị đứt đoạn.

Trong đời sống phụng vụ, thực tại này còn được thể hiện sâu xa hơn nữa. Các bí tích là những dấu chỉ hữu hình làm cho ân sủng vô hình trở nên hiện diện. Nước, bánh, rượu, lời nói—tất cả đều là những phương tiện, nhưng qua đó, Thiên Chúa thật sự đến gần con người. Theo cách tương tự, hình ảnh thánh, Kinh Thánh, biểu tượng và nghệ thuật thánh đều giúp Đức Kitô hiện diện với tín hữu, dù qua trung gian của hình ảnh và ngôn từ.

Tải sách bản full tại đây. 

No comments:

Post a Comment